⬅ Trước Tiếp ➡
Anh cất điện thoại rồi quay lại phòng khách, nhìn thấy cô gái đang nhỏ ngồi trên sofa, tay chống cằm, hai má đỏ bừng, dáng vẻ say bí tỉ.
Đàn Mạt đang buồn ngủ, một lúc sau trong tầm mắt xuất hiện một ly nước.
“Uống đi.”
Cô ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Kỳ Thâm, ngẩn ra một lúc rồi nhận lấy, nghe thấy anh hỏi “Uống bao nhiêu rượu rồi.”
Giọng điệu hơi nghiêm túc của anh giống như lúc mắng cô không nghe lời trước đây, làm tiêu tan đi chút cảm giác xa cách trong lòng cô.
Đàn Mạt nhỏ giọng thì thầm “Chẳng bao nhiêu, chỉ một chút…”
Tạ Kỳ Thâm nhếch khóe môi “Tìm tôi giúp đỡ mà cũng cần phải mượn rượu để thêm can đảm sao?”
Trong mắt cô, anh đáng sợ như vậy sao?
“Không phải… là do đúng lúc tối nay em với Kỷ Thư tham gia tiệc rượu ở tầng dưới.”
Đàn Mạt uống nước xong, trả lại cái ly cho anh, Tạ Kỳ Thâm cầm lấy, vô tình chạm vào đầu ngón tay của cô, cô giống như bị điện giật một cái.
Đàn Mạt lập tức rút tay lại, đầu ngón tay hơi co lại.
Tạ Kỳ Thâm đi qua chỗ máy pha cà phê ở bên cạnh, ánh mắt của Đàn Mạt dõi theo, sợ yên tĩnh sẽ sinh ra lúng túng, cô chủ động bắt chuyện với anh “Anh về thành phố Lệ sao lại ở đây?”
“Mấy hôm nay hơi bận, bên này gần công ty hơn.”
Tạ Kỳ Thâm pha cà phê, chậm rãi hỏi cô “Không phải là có việc muốn nhờ tôi giúp sao?”
“Ừm…”
Đàn Mạt nói rõ ràng chuyện biểu diễn máy bay không người lái cho anh nghe “Em muốn hợp tác với Cao Sáng, chỉ là bây giờ nhà trường yêu cầu phải ký được hợp đồng trước thứ sáu, thời gian quá cấp bách, nếu như có thể, anh có thể bật đèn xanh cho em, bỏ qua quá trình làm việc thông thường của Cao Sáng, có thể bàn bạc phương án hợp tác với các anh trong thời gian sớm nhất không.”
Thật sự không còn cách nào khác, cô chỉ đành mặt dày một lần vậy.
Đàn Mạt nói về việc hợp tác thất bại với TOC “Thực ra trước đó khi nhà trường quyết định biểu diễn máy bay không người lái, em đã hy vọng có thể dùng máy bay không người lái của Cao Sáng, nhưng vừa bắt đầu nhà trường đã quyết định hợp tác với TOC.”
Lời này không phải là nói dối, bởi vì tập đoàn của nhà họ Đàn kinh doanh linh kiện của máy bay không người lái trong nước, đương nhiên là cô hy vọng sản phẩm trong nước có thể trở nên phổ biến hơn.
“Bây giờ Cao Sáng là nhãn hiệu đi đầu về máy bay không người lái trong nước, thực lực rất mạnh, chắc chắn có thể thiết kế một màn biểu diễn máy bay không người lái vô cùng hay ho, tuyệt đối không thua TOC.” Mắt cô sáng rực nhìn anh.
Tạ Kỳ Thâm ừ một tiếng, nhấc mí mắt nhìn cô
“Đây là lấy lòng sao?”
“…”
Đàn Mạt nhớ lại câu nói còn chưa suy nghĩ kỹ đã nói ra vừa rồi của mình, không vui mà thì thầm “Nếu anh thích nghe, em vẫn có thể nói nhiều hơn một chút.”
Tạ Kỳ Thâm không chọc cô nữa, sau đó nói “Ngày mai tôi sẽ bảo người của tập đoàn liên lạc với em.”
“Thật sao?”
“Biểu diễn máy bay không người lái là một cách rất tốt để tăng độ phổ biến trong nước cho Cao Sáng, đúng lúc chúng tôi cần một dịp như thế để tuyên truyền sản phẩm của mình.”
Tảng đá trong đáy lòng Đàn Mạt cuối cùng cũng rơi xuống, lúm đồng tiền hiện ra, nghĩ đến gì đó, cô hỏi anh “Vậy tiếp theo anh sẽ tiếp quản Cao Sáng sao?”
“Nếu không có gì ngoài ý muốn.”
“Khi nào anh sẽ nhậm chức?”
Người đàn ông nhìn cô không nói gì, cô ý thức được đó là bí mật thương mại, không nên hỏi quá nhiều, sau đó lại nghe thấy anh bình thản nói “Đang giao nhận.”
“À à.”
Vì vậy có nghĩa là, sau này anh sẽ ở luôn trong nước không định đi nữa?
“Cho tôi xem bản kế hoạch trước đã.”
“Được.”
Điện thoại của Tạ Kỳ Thâm đột nhiên vang lên, anh nhìn màn hình điện thoại, Đàn Mạt nói “Không sao, anh nghe điện thoại trước đi.”
Tạ Kỳ Thâm nghe máy, đi vào phòng làm việc.
⬅ Trước Tiếp ➡