Sau đó, tầm mắt của Đàn Mạt nhìn về phía Trần Ninh Ninh, gương mặt lộ vẻ cay đắng, buồn bã thở dài
“Tôi vẫn chưa gặp được Tạ Kỳ Thâm.”
“… Anh ấy vẫn không hề liên lạc với tôi.”
Màn đêm buông xuống, vầng trăng khuyết treo trên bầu trời, bị sắc trời nhuộm đen.
Trong biệt thự, tiếng người huyên náo.
Ánh trăng rọi xuống, Đàn Mạt lặng lẽ bước lên bậc cầu thang cuối cùng, đi đến trước cửa một căn phòng trên tầng hai.
Cô mượn ánh sáng từ hành lang để nhìn vào trong.
Trong phòng, một người đàn ông đang đứng trước cửa sổ sát sàn.
Đối phương có dáng người thon dài, đường nét góc nghiêng của gương mặt linh hoạt bị ánh sáng chiếu rọi, sóng mũi cao thẳng, xương lông mày nổi bật, ngón tay kẹp điếu thuốc, khói trắng bay lượn lờ.
Đàn Mạt đi vào trong.
Đối phương liếc mắt sang nhìn cô, dập tắt điếu thuốc, ánh đèn neon ngoài cửa sổ giống như một biển lửa dịu dàng, rọi vào trong con ngươi đen thẫm phức tạp của anh.
Đàn Mạt đi đến trước mặt anh, hai người đứng rất gần nhau, cô nâng mắt nhìn về phía anh, còn chưa mở miệng, tay của người đàn ông đột nhiên nắm lấy thắt lưng cô.
Cô bị đè lên cửa sổ sát sàn.
Xung quanh là mùi rượu mập mờ trộn lẫn với mùi thuốc lá.
Hàng mi dài của Đàn Mạt run lên, một giây sau, xúc cảm nóng bỏng đã rơi xuống môi cô.
Đầu lưỡi luồn sâu vào.
Khiến cho hơi thở của hai người đan xen lẫn lộn.
Dường như anh đã say rồi, như muốn phát tiết chuyện gì đó.
Tim Đàn Mạt đập như trống, giọng nói mềm oặt tràn ra từ kẽ môi “Tạ Kỳ Thâm…”
Đuôi mắt người đàn ông phiếm đỏ, hơi thở phập phồng dữ dội, nhìn chằm chằm vào cô “Ừ.”
Tiếng uống rượu trò chuyện của bạn bè bên ngoài lúc có lúc không truyền vào, giống như bất kỳ lúc nào cũng sẽ xông vào, khiến trái tim cô thắt chặt.
Ở nơi không người, cằm Đàn Mạt bị nâng lên, người đàn ông hôn xuống lần nữa.
…
Lật người một cái, Đàn Mạt từ giấc mộng trở về hiện thực.
Cô mở mắt ra, người đàn ông với tình cảm cuộn trào đã biến mất không dấu vết từ lâu, chỉ còn lại gương mặt đang nóng ran của cô.
Đàn Mạt nhìn căn phòng trống rỗng, xấu hổ nhíu mày.
Sao lại mơ thấy anh rồi…
Đàn Mạt vùi mặt vào trong chăn, trong đầu bất giác quay trở về buổi tối như trong giấc mơ.
Cô dập tắt hồi ức, sau khi bình ổn lại cảm xúc thì ngồi dậy, nhìn đồng hồ treo trên tường, đã hơn mười một giờ trưa rồi.
Đàn Mạt bước xuống giường, đi vào phòng tắm.
Chiếc váy ngủ trên người cô gái hơi nhăn nhúm, mái tóc đen xoã tung, che đi bờ vai trắng nõn của cô, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, đôi mắt trong veo như hồ nước.
Rõ ràng đã lên năm tư đại học, nhưng lại trông vẫn còn non nớt.
Linh hoạt lại xinh đẹp.
Đàn Mạt để chân trần bước vào phòng tắm, để điện thoại bên cạnh bồn rửa mặt, cột tóc lên, bắt đầu tắm rửa.
Một lúc lâu sau, điện thoại rung lên, cô cắn bàn chải, cúi đầu nhìn
Hai giờ chiều tôi rảnh, ở câu lạc bộ Thiên Sơn Thuỷ, chỉ cho cô hai mươi phút.
Tin nhắn đến từ nhân viên của công ty công nghệ bay không người lái TOC.
Giọng điệu vô cùng cao ngạo.
Đàn Mạt nhìn thấy tin nhắn, ngọn lửa trong lòng lại bốc lên lần nữa.
Học kỳ sau, đại học G sẽ long trọng chào mừng ngày kỷ niệm sáu mươi năm thành lập trường, trong đó buổi tiệc tối mừng ngày thành lập trường là một khâu vô cùng quan trọng. Đàn Mạt là sinh viên có thành tích xuất sắc của khoa máy tính, lại được các giáo viên yêu thích, vì vậy cho dù đã trở thành đàn chị năm tư, cô vẫn khó tránh khỏi bị kéo vào nhóm lên kế hoạch cho buổi tiệc tối.
Trong buổi họp tuần trước, nhà trường quyết định sẽ tổ chức một buổi biểu diễn máy bay không người lái trong buổi tiệc tối, mà Đàn Mạt được giao nhiệm vụ bàn chuyện hợp tác với TOC.