Người đàn ông kia nói xong vài câu thì bảo không làm phiền nữa, sau đó rời đi. Tạ Kỳ Thâm quay qua, phát hiện đã không còn thấy Đàn Mạt đâu nữa.
Quả nhiên “chú mèo con” đã chạy mất rồi.
Trợ lý ở bên cạnh biết chút gì đó, bước lên, thăm dò “Tổng giám đốc Tạ, có cần ra ngoài đuổi theo không?”
Giữa hàng mày Tạ Kỳ Thâm thoáng qua chút cảm xúc, anh xoay đồng hồ đeo tay, sắc mặt u ám không rõ, xoay người đi vào phòng bao “Không cần.”
…
Ở bên kia, Đàn Mạt đi ra khỏi câu lạc bộ, gọi một chiếc xe taxi.
Bởi vì vừa rồi đã cúp máy của Kỷ Thư, sau khi lên xe, cô gửi tin nhắn cho cô ấy. Sau khi bên kia biết chuyện vừa xảy ra, cô ấy gửi qua một icon cười lớn tỏ vẻ cười trên nỗi đau của người khác Quả nhiên là không thể nói xấu sau lưng người khác, báo ứng không nhẹ chút nào đâu ha ha ha ha.
Đàn Mạt “…”
Mẹ nó, chuyện này là do ai nhắc đến trước hả?
Nhớ lại lúc nãy, Đàn Mạt vẫn cảm thấy lúng túng đến không thở nỗi. Hơn nữa cuộc gặp này quá đột ngột, đến bây giờ cô vẫn không biết nên đối mặt với Tạ Kỳ Thâm thế nào thì làm sao có thể để anh đưa cô về, đương nhiên là phải chạy trước rồi.
Đàn Mạt mở cửa sổ xe ra, làn gió thổi vào lay động ký ức của cô.
Năm mười sáu tuổi, lần đầu tiên cô gặp Tạ Kỳ Thâm.
Hôm đó, trong ánh sáng đầy trời, chàng trai đứng dưới gốc cây nhãn của trường, mặc áo trắng quần đen, cúi người để nhìn thẳng vào cô, đáy mắt hiện ra ý cười dịu dàng
“Tiểu Đàn Mạt, đúng không?”
Đàn Mạt nhớ đến khi nãy, lúc cô rời đi có nhìn thấy dáng vẻ anh nói chuyện với người khác.
Anh đã không còn là thiếu niên năm đó nữa, bây giờ cả người anh cao quý, lòng dạ thâm sâụ
Giống như trăng trên trời, vẫn ngoài tầm với như trước.
…
Từ câu lạc bộ trở về chung cư, chuyện gặp lại Tạ Kỳ Thâm không ảnh hưởng quá nhiều đến Đàn Mạt, dù sao bây giờ cô vẫn còn chuyện quan trọng hơn đang đè trong lòng.
Đó là cô đã đàm phán thất bại hợp tác giữa nhà trường và TOC rồi.
… Người thì sảng khoái rồi, nhưng máy bay không người lái trở thành máy bay giấy rồi.
Hai ngày sau, Đàn Mạt trở về trường. Sau khi xong tiết học buổi sáng, buổi chiều cô đi tìm giáo viên phụ trách tổ chức kỷ niệm ngày thành lập trường “chịu đòn nhận tội”, kể sự việc đã xảy ra.
Mặc dù Đàn Mạt không hối hận khi đã chọc tức người của TOC, nhưng đúng là cô đã không hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Thầy giáo biết được thì tức không chịu được “Em đó, sao đến lúc quan trọng lại không kìm chế được tính nóng nảy của mình chứ…”
Mặc dù thầy giáo tức giận nhưng cũng hiểu tính tình mềm mỏng của Đàn Mạt, nếu không phải do đối phương quá đáng, cô cũng không đến mức xé rách mặt nhau ra như thế.
Thầy giáo thở dài “Thái độ của công ty này rất ngạo mạn, rồi còn tăng giá một cách vô lý. Vốn dự tính của chúng ta không đủ, đúng là không cần phải hợp tác nữa, chỉ là việc biểu diễn máy bay không người lái bắt buộc phải giải quyết xong trước khi mở cuộc họp vào tối thứ sáu, nếu không thì làm sao giải thích với lãnh đạo được.”
Đàn Mạt nhìn về phía thầy giáo, mở miệng, sắc mặt nghiêm túc
“Thầy, chuyện này là do em, em nhất định sẽ tìm cách giải quyết, chắc chắn sẽ không làm chậm trễ lễ kỷ niệm ngày thành lập trường.”
…
Đàn Mạt đi ra khỏi tòa nhà văn phòng, trên trời là cả mảng mây hồng đang trôi lững lờ, lúc này đã là chạng vạng rồi.
Một chiếc xe đua lái đến trước mặt cô, cửa xe kéo xuống, lộ ra gương mặt của Kỷ Thư “Mạt Mạt yêu dấu của tớ, cuối cùng cậu cũng xuống rồi.”
Đàn Mạt kéo cửa ra, ngồi vào ghế phó lái “Đợi rất lâu rồi à?”
“Không sao, tớ cam tâm tình nguyện.” Kỷ Thư cười hi hi “Dù sao tối nay phải làm phiền cậu tham gia tiệc rượu cùng tớ mà.”