⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Thư đi rồi, ngón tay Đàn Mạt ma sát ly rượu, đảo mắt nhìn về phía khách khứa đang vào ở cửa sảnh tiệc, suy nghĩ trôi dạt một lúc lâu, rất nhanh đã bình tĩnh lại.
Bây giờ Tạ Kỳ Thâm về nước, bọn họ là người trong cùng một giới, cũng sẽ có lúc chạm mặt, chẳng có gì hiếm lạ.
Đàn Mạt thu lại ánh mắt, không suy nghĩ nữa, nhưng điều khiến tất cả mọi người không ngờ đó là… Buổi tiệc đã bắt đầu rất lâu rồi mà vẫn không hề thấy bóng dáng của người đàn ông đó.
Rất nhiều người cảm thấy mình như dã tràng xe cát.
Đàn Mạt uống rượu, bất tri bất giác đã uống đến say rồi.
Trong lúc hơi say, cô nhận được tin nhắn của nhân viên tập đoàn Cao Sáng, đối phương nói với thái độ thân thiện rằng bọn họ rất ít khi nhận hạng mục biểu diễn máy bay không người lái, nên cần phải đi đúng quy trình, khoảng thứ sáu sẽ trả lời cô.
Nhưng thứ sáu cô phải báo cáo kết quả rồi.
Lúc Kỷ Thư quay lại thì thấy Đàn Mạt đang nhíu mày ưu sầu, sau khi biết đã xảy ra chuyện gì, Kỷ Thư không nói gì đã rời đi. Ai biết tự dưng lúc quay lại cô ấy lại nhét một tờ giấy cho Đàn Mạt một cách thần bí
“Bạn yêu, tớ đã phải tốn sức của chín trâu hai hổ mới giúp cậu hỏi được đó.”
Đàn Mạt nhìn thấy trên tờ giấy viết 3312.
“Đây là cái gì?”
“Chắc là Tạ Kỳ Thâm sẽ không đến tiệc rượu, nhưng mấy ngày gần đây anh ấy ở trong khách sạn này. Đây là số phòng của anh ấy, cậu đi nhờ anh ấy giúp đi.”
??? Điên rồi à
Đàn Mạt vừa định từ chối, thì đã bị lời nói của Kỷ Thư chặn lại “Lúc này cậu đừng có mà ngại nữa Da mặt dày vào Chuyện của trường là quan trọng nhất Đến lúc đó cậu phải báo cáo kết quả với nhà trường thế nào ”
“Tớ…”
Tờ giấy trong lòng bàn tay dường như có độ nóng, thiêu đốt đến gương mặt của Đàn Mạt dần nóng lên.
Năm phút saụ
Cũng không biết là do tình thế ép buộc, hay là do rượu vào làm tăng lòng can đảm, đợi đến lúc hoàn hồn, Đàn Mạt đã đi thang máy lên đến tầng cao nhất của khách sạn.
Tầng này là phòng hành chính hoặc phòng tổng thống, xung quanh yên tĩnh, đạp lên tấm thảm mềm mại, cô ngửi thấy mùi nước hoa cao cấp thoang thoảng trong không khí.
Khi đi đến trước cửa có số phòng giống như số ghi trên giấy, Đàn Mạt do dự một lúc lâu, không dễ gì mới lấy hết can đảm để ấn chuông cửa, nhưng lại không có ai đáp lại.
Tạ Kỳ Thâm vẫn chưa về sao?
Đàn Mạt quan sát bốn phía xung quanh, không biết tại sao lại hơi chột dạ.
Cô chỉ là đến để bàn chuyện công việc mà thôi, sao lại giống như cô chủ động tự dâng mình đến cửa để làm gì đó nhỉ…
Nhưng Tạ Kỳ Thâm sẽ đồng ý giúp cô chuyện này không? Nghĩ đến chuyện hai ngày trước cô bàn tán về anh bị anh nghe thấy.
… Đàn Mạt đột nhiên cảm thấy vô cùng hối hận về việc mình chém gió.
Xong rồi, đã lâu rồi không gặp mà lại chọc giận người ta, một lát cô nên nói gì để lấy lòng anh đây hu hu hụ
Buổi tối uống hơi nhiều rượu, lúc này cơn say đã bốc lên, Đàn Mạt choáng váng dựa lên tường, sắp xếp lại từ ngữ, đang căng thẳng thì nghe thấy thang máy đinh một tiếng.
Cô quay đầu nhìn qua, người mà cô đang nghĩ đến đột nhiên lọt vào trong tầm mắt của cô…
Dáng vẻ của người đàn ông cao to, bên ngoài khoác áo khoác dài màu đậm, đi đến gần với vẻ mệt nhọc, giống như vừa bận rộn xong, mắt mày như dao khắc thoáng sự mệt mỏi, phía sau có vài trợ lý đi theo, tràn đầy khí thế của người có địa vị cao.
Nhìn thấy Tạ Kỳ Thâm, Đàn Mạt lúc này vẫn chưa chuẩn bị tâm lý xong, cô đột nhiên thấy sợ hãi, bị dọa đến nổi phải giả vờ làm khách thuê phòng, xoay người đi ngược lại phía của anh.
Chưa đi được hai bước, một giọng nam trầm lạnh đã truyền từ phía sau đến…
“Đàn Mạt, em trốn nữa xem.”
“…?”
⬅ Trước Tiếp ➡