Hắn liền nhấc một chân Lý Nhược Thần lên, lập tức tiểu huyệt đã sưng đỏ liền lộ ra, hắn nắm lấy cánh mông mềm mại của cậu, lập tức nhét côn ŧᏂịŧ vào bên trong, tìm vị trí của tử ©υиɠ, Lý Nhược Thần vẫn còn chưa tỉnh lại, chỉ hừ hừ hai tiếng. Tư thế này cũng không tiện cho lắm, Hàn Sơ Lẫm vừa định lật người Lý Nhược Thần lại, liền nhìn thấy côn ŧᏂịŧ của mình ướt đẫm máu. Lại nhìn xuống bên dưới Lý Nhược Thần đang chảy máy, cơ hồ đã chảy thành sông rồi. 17: Trong nháy mắt, Hàn Sơ Lẫm liền ngẩn người, xem ra là đã bị dọa mất hồn.
Máu tươi nhanh chóng nhuộm đỏ ga giường, màu đỏ rất chói mắt, nơi đó còn có một thân thể gầy yếu, không nhúc nhích, tựa như đã mất đi sự sống. "Tên rác rưởi? Này tên rác rưởi! Lý Nhược Thần! Còn giả bộ nữa thì sẽ đánh chết mày!" Hắn nắm lấy mặt Lý Nhược Thần mà hét lên, nhưng đối phương lại không có chút phản ứng nào. Hàn Sơ Lẫm phiền não gãi gãi đầu, sau đó lại gọi Nhạn Nhung.
Nhạn Nhung so với hắn thì bình tĩnh hơn, hai người liền thảo luận một chút, sau đó liền quyết định mang người đến bệnh viện tư, sau khi xử lý qua loa vết máu, lập tức mặc quần áo đi ra ngoài. Trong hành lang của bệnh viện, Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhung nhìn nhau một cái, sau đó lại tựa lưng vào lưng chờ đợi trước cửa phòng phẫu thuật. Sắc mặt Hàn Sơ Lẫm vẫn kém như cũ, không có chút sức lực nào mà lấy ra một điếu thuốc, ánh lửa của bật lửa nhanh chóng chớp tắt một cái.
Ngửi thấy mùi thuốc lá, Nhạn Nhung liền ngẩng đầu lên: "Cho tôi một điếu." Cho đến giờ, Nhạn Nhung chưa từng hút thuốc, nhưng mà Hàn Sơ Lẫm cũng không có tâm tư trêu chọc anh, liền đưa cho anh một điếu thuốc, giúp anh châm lửa, nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của Nhạn Nhung dưới ánh lửa, Hàn Sơ Lẫm hỏi: "Sẽ không chết chứ?"
Không ai đáp lại lời hắn. Lý Nhược Thần hệt như đã bị đau đến bất tỉnh. Rõ ràng côn ŧᏂịŧ vẫn nằm trong bụng, cậu bị Nhạn Nhung cùng Hàn Sơ Lẫm kẹp ở chính giữa, nằm ở trên giường, bụng gồ lên hệt như có một cái tay khuấy đảo trong bụng cậu, đau đến mức đổ mồ hôi lạnh, liền bất tri bất giác hôn mê.
Lần nữa tỉnh lại, đập vào mắt là một mảng tường màu trắng. Sao cậu lại ở bệnh viện chứ? Lý Nhược Thần là một người nghèo nên dĩ nhiên phản ứng đầu tiên là sợ phải đóng tiền. Người nghèo không dám bị bệnh, nhất là ở trong phòng bệnh đắt tiền như vậy, không biết là phải trả bao nhiêu tiền.
Cậu từ từ chống người ngồi dậy, liền cảm thấy bên dưới rất đau, trong qυầи ɭóŧ hệt như bị ai đó nhét cái gì vào. "Tỉnh rồi!" Hàn Sơ Lẫm liền có chút kích động. Nghe thấy âm thanh, Lý Nhược Thần liền theo phản xạ có cao lớn một trái một phải vây xung quanh giường bệnh, cảm giác bị áp bức rất mãnh liệt. "Có chỗ nào không thoải mái không?" Nhạn Nhung hỏi. Lý Nhược Thần cúi đầu, lí nhí đáp lại: "Không có, sao tôi lại ngất đi vậy?" "Mẹ nó! Nếu lão tử bị liệt dương thì xác định rồi đó. Mẹ kiếp, đến kỳ kinh nguyệt cũng không biết nói sao? Hàn Sơ Lẫm cũng không hề nói đến việc bác sĩ nói âʍ đa͙σ bị xé rách. "A?" Sắc mặt Lý Nhược Thần liền đen xì, tựa như không tin đây là sự thật. Trước kia, cũng đi đến bệnh viện chẩn đoán, bác sĩ nói bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© nữ của cậu vẫn chưa phát triển hoàn toàn. Cho nên, Lý Nhược Thần vẫn có giới tính nam, cũng được nuôi lớn như một đứa con trai. Tại sai, tại sao cậu lại có kỳ kinh nguyệt chứ... Xảy ra chuyện này, cũng không ai có tâm trạng về lại khách sạn. Bọn họ dứt khoát đón xe quay về trường, Lý Nhược Thần xuống đất đi bộ cũng rất tốn sức, vì vậy Nhạn Nhung liền ôm cậu lên taxi.
Cửa phòng ký túc vừa được mở ra, Hàn Sơ Lẫm liền hùng hùng hổ móc hai túi băng vệ sinh từ trong túi áo ra, ném lên giường Lý Nhược Thần. Lý Nhược Thần vẫn còn đang tiêu hóa bản thân có thể mỗi tháng sẽ đón kỳ kinh nguyệt. Điều này không phải là một vinh dự cho cậu, mà nó sẽ khiến cuộc sống của cậu trở nên phiền toái hơn, điều này có nghĩa là mỗi tháng cậu sẽ tốn thêm một khoản chi tiêu. Cậu không cách nào nghĩ đến tương lai tươi sáng được. Bởi vì trên người đang chảy máu, nên cũng không phải thường xuyên đáp ứng chuyện giường chiếu, nên hiệu suất học tập cũng tăng lên. Nhưng mà mỗi ngày Hàn Sơ Lẫm lại hỏi cậu đã khỏi chưa, có thể làm được chưa, cảm giác thật sự rất nhục nhã. Ngày đó cậu bị hai người tiến vào liền lập tức trở thành bóng mờ, cả đời này không cách nào quên được, lúc đó thân thể đang sống sờ sờ hệt như bị rách làm đôi. Hàn Sơ Lẫm gần đây cũng có thói quen mới, chính là để cho Lý Nhược Thần nằm lên đùi, rất thích hợp đặt cùi chỗ để chơi game. Khi chơi xong một ván, nhìn tên rác rưởi trong đồng phục màu xanh lam, lộ ra chiếc eo gầy trắng nõn, hắn liền sờ mấy cái, sau đó lại luồn vào quần cậu mà sờ mông cậu, hỏi: "Bà dì đã đi chưa?" Lý Nhược Thần hệt như đang lãnh án tử, chậm chạp đáp: "Chưa, vẫn chưa đi." Hàn Sơ Lẫm rút tay lại, cách một lớp quần mà đánh lên mông cậu "Mẹ kiếp, đã mấy ngày rồi đó? Có phải cậu đang gạt người hay không?" Lý Nhược Thần quay đầu, mở to mắt nhìn hắn: "Tôi không gạt cậu." Hàn Sơ Lẫm cười một chút: "Cho tôi kiểm tra."
Lý Nhược Thần ngồi trên đầu giường, quần kéo xuống tận cổ chân, cậu mở hai chân ra cho Hàn Sơ Lẫm kiểm tra. Cậu nghiêng mặt, gò má cùng cổ đều đã thoáng ửng đỏ. Hàn Sơ Lẫm cũng có hứng thú với bông hoa nhỏ xinh kia, nhưng mà bên trong quả thật vẫn còn chảy máu, nhưng mà hắn cũng không cảm thấy chán ghét lắm, hạ thân dường như cũng ngửi thấy mùi vị mình mong nhớ liền lập tức cứng lên, hắn liền muốn lâm trận, nhưng lại nhớ đến tình cảnh thảm hại lúc trước, Hàn Sơ Lẫm cảm thấy không thoải mái lắm, phất tay một cái ra hiệu cho Lý Nhược Thần cút xuống giường. Sắp hết kỳ kinh nguyệt, Lý Nhược Thần càng cố gắng học hành hơn. Đồng thời cậu còn có một phiền não khác, chính là mua thuốc tránh thai. Nhạn Nhung cùng hàn Sơ Lẫm lúc này khi cùng cậu lên giường, đều sẽ dùng bαo ©αo sυ. Nhưng thỉnh thoảng hưng phấn bất chợt, liền lười đeo bao, đợi đến lúc gần bắn tinh thì sẽ rút ra. Lý Nhược Thần nghiêm túc ngồi lắng nghe trong giờ sinh học, chỉ cần không mang bαo ©αo sυ thì phần lớn chắc chắn sẽ có thai. Cậu dĩ nhiên sẽ không dám đâm đầu vào nguy cơ. 18: Muốn ra ngoài trường học đều rất khó, ra vào đều phải xin phép thầy quản lý, chỉ có học sinh giống như Hàn Sơ Lẫm hay Nhạn Nhung mới có thể tự do ra ra vào vào.
Chủ nhiệm cũng không chịu phê duyệt cho cậu nghỉ, Lý Nhược Thần do dự rất lâu, liền muốn tìm đến anh họ Lý Thanh Thành, muốn hỏi xem có cách nào đi ra không. Cậu bịa lý do bản thân muốn ra ngoài mua tài liệu, bởi vì nói dối, nên cậu cúi đầu, hai tai cũng đỏ lên, thanh âm cũng trở nên ngập ngừng. Lý Thanh Thanh ngược lại rất hào sảng mà đáp ứng: "Đúng lúc anh cũng muốn đi mua ít tài liệu, nào học sinh giỏi, để anh cho em một lý do nhé. Lớp chúng ta có trưởng khoa, để mai anh sẽ nộp đơn xin nghỉ phép nhé."
Lý Nhược Thần rất cảm kích nhưng không biết làm sao để biểu đạt. Buổi tự học buổi tối là lúc bọn họ đi ra ngoài dạo các khu phố buôn bán. Lý Nhược Thần nói bản thân cần phải mua thuốc đề phòng bệnh cảm, để cho Lý Thanh Thành đứng ở tiệm sách chờ cậu. Cậu ở tiệm thuốc không chỉ mua thuốc tránh, mà còn cả thuốc cảm, một kẹo vitamin, nhìn giống đồ để bồi bổ, cậu muốn tặng cho Lý Thanh Thành để bày tỏ tâm ý, nhưng lúc trả tiền vẫn cảm thấy đau lòng.
Trên đường trở về Lý Thanh Thành cũng nhắc đến chuyện ở thôn họ có vài chuyện kỳ quái, chọc cho Lý Nhược Thần cười không ngừng, rất nhanh đã gần đến cổng trường, cậu liền lấy hết dũng khí lấy một hộp kẹo trong túi ra, đưa cho Lý Thanh Thành, nói: "Anh họ, cái này..." Còn chưa đợi cậu nói hết, thì hộp kẹp đột nhiên bị một bàn tay thon dài cầm lấy, Lý Nhược Thần ngẩng đầu lên, nụ cười trên khóe miệng cũng ngưng lại.
Nhạn Nhung cầm lấy hộp kẹo kia, dùng lực rất lớn bóp nát hộp kẹo, ánh mắt cực kỳ lạnh lùng. Lý Nhược Thần bị Nhạn Nhung kéo đến phòng ký túc, hung hăng quang cậu xuống đất, có thể nghe thấy âm thanh té ngã rất rõ ràng.
Hàn Sơ Lẫm liền nhíu này: "Sao hai người lại cùng nhau quay về vậy?" Nhạn Nhung nới lỏng cổ áo của mình, liếc tên rác rưởi đang nằm trên đất một cái, nói ra những gì bản thân vừa nhìn thấy.
Tên rác rưởi theo một người đàn ông đi ra ngoài, còn nói cười không ngớt, còn tặng kẹo cho người ta. Hàn Sơ Lẫm vẫn còn chưa nghe hớt, đã lập tức tức giận, không nói hai lời liền đá Lý Nhược Thần một cái: "Con mẹ nó, học đâu ra thói câu dẫn đàn ông? Đồ gái điếm!" Lý Nhược Thần ôm đầu cầu xin tha thứ: "Đừng đánh em, đừng đánh em mà, đó là anh họ em, chúng em chỉ đi ra ngoài mua tài liệu học tập..." "Con mẹ nó, tên rác rưởi, có phải đã sớm cùng anh họ lên giường lên không? Đồ điếm." Hàn Sơ Lẫm nghe thấy hai chữ anh họ liền không cách nào không chế được cơn giận của mình, hắn đã sớm không vừa mắt anh họ của Lý Nhược Thần. Lý Nhược Thần thống khổ lắc đầu muốn phản bác lại. Cậu không có...cậu không phải. Nhạn Nhung cũng không kiểm soát được hành động của mình, anh lấy từ trong ngăn kéo ra một thanh sắt, siết chặt lấy cổ tay của Lý Nhược Thần, không tốn sức đã nhanh chóng trói nó lên đầu giường, hai chân của cậu bị mở rộng ra, để chắc chắn không có ai chạm vào lãnh địa của anh cùng Hàn Sơ Lẫm, liền đưa tay khuất đảo tiểu huyệt, sau đó liền mang côn ŧᏂịŧ cắm vào bên trong, cảm thấy chưa đủ liền dùng ngón tay mở rộng tiểu huyệt ra, người dưới hạ thân lập tức nhíu mày vì đau đớn, hai tay bị trói cũng không còn sức lực phản kháng. Nhạn Nhung nhéo cằm cậu, ép cậu phải nhìn thẳng vào anh, côn ŧᏂịŧ được kẹp chặt rất thoải mái, gương mặt của anh của thoáng nhuộm chút sắc dục, phun ra từng chữ độc ác: "Cười sao, sao không cười nữa đi? Không phải mới vừa cười như một tên điếm sao?" "Hức! Cầu xin anh, anh Nhạn, nhẹ một chút! Đau quá!" Cảm giác rất khó chịu, Lý Nhược Thần biết lúc này bản thân không nên giãy giụa, nhưng vì quá đau nên cậu chỉ có thể hành động theo bản năng. Nhạn Nhung liền tát cho cậu mấy cái, côn ŧᏂịŧ lập tức cắm vào bên trong tử ©υиɠ, tựa như nổi điên mà khuấy đảo nơi đây, cậu nhất thời khóc lên, gương mặt bầm tím cũng ướt đẫm nước mắt, trở nên cám dỗ cực kỳ. Hàn Sơ Lẫm xoay xoay khớp cổ, muốn cởϊ áσ ra, mặt hắn cũng vì tức giận mà ửng đỏ, con ngươi nhanh chóng co rút, mấy hộp thuốc được giấu bỗng nhiên rơi ra, lần nữa định thần nhìn lại, hai người đàn ông càng trở nên tức giận hơn.
"Thuốc tránh thai? Giả bộ sao! Mẹ kiếp còn dám lừa lão tử! Anh họ có phải cho thêm tiền để bắn vào bên trong không?? Hả?? Đồ gái điếm dâʍ đãиɠ!! Ở trường học còn tranh thủ câu dẫn nam sinh sao?" "Huhu, không phải vậy, a, không có, không có...đau, đau quá..." Hai người này căn bản không để cho cậu giải thích. "Thuốc này có thể uống sao! Lão tử chịu bắn vào trong là phước đức ba đời!" Thuốc bị xé nát ném vào trong thùng rác, Hàn Sơ Lẫm thay thế Nhạn Nhung cắm vào bên trong cậu, phần đầu nấm lập tức phá nát tử ©υиɠ, âm thanh ám muội cũng vang vọng không ngừng, đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ Nhạn Nhung vừa bắn lần nữa trở vào trong tử ©υиɠ. Côn ŧᏂịŧ lui về phía sau một chút, phân nữa cắm vào trong hoa huyệt, Hàn Sơ Lẫm ôm lấy chân cậu, để cho hạ thân cậu lơ lửng trên không, hạ thể hai người dính vào nhau, hắn từ trên cao nhìn xuống, lạnh mặt nói: "Mẹ kiếp, không phải sợ mang thai sao? Vậy để tôi tắm cho cậu một lần." Một chất lỏng nóng ấm liền chảy vào thân thể cậu, ý thức được đó là cái gì, cậu liền khóc đến mức không thở nổi, cổ chân của cậu bị người đàn ông nắm lấy, tiểu huyệt cùng tử ©υиɠ nóng lên, nướ© ŧıểυ cọ rửa các vách thịt bên trong, khiến thân thể cậu cũng bất giác trở nên run rẩy, "Không muốn, huhu!! A um!! Bụng trướng quá, anh Hàn, không muốn!" "Đúng là gái điếm, đến cả nướ© ŧıểυ cũng uống sạch!" Lúc này Nhạn Nhung cũng thay thế Hàn Sơ Lẫm, người đàn ông lạnh lùng cầm lấy côn ŧᏂịŧ nhét vào bên trong cậu, đợt tưới nướ© ŧıểυ lần thứ hai liền xuất hiện, không biết hai người lấy tử đây ra một cái nút nhét vào trong miệng huyệt của cậu, Lý Nhược Thần run rẩy ngồi dưới đất, bụng cậu lúc này đã như có bầu bốn năm tháng, uất ức khóc lóc cầu xin bọn họ cho cậu lấy nướ© ŧıểυ ra ngoài. 19: Bụng thật là trướng...
Hai tay Lý Nhược Thần bị trói chặt đến mức mất cảm giác, thân thể chỉ cần di chuyển một cái thì nướ© ŧıểυ trong bụng liền chuyển động, gương mặt cũng đã sưng lên, rất nhanh cậu liền không chịu nổi nữa. Cậu nhớ đến trước kia, khi nhà vệ sinh bị sửa, ban đêm nếu muốn dùng phải dùng bô để đi tiểu, sợ rằng Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhung sẽ coi cậu là cái bô để đi tiểu. Làm sao có thể chứ...như vậy chả khác nào làm nhục người khác...
Cậu ngồi dưới đất căn bản không thể ngủ được, cứ vậy mà cố gắng chịu đựng đến sáng, chiếc bụng to đùng đè lên bọng đái bên dưới của cậu, tiểu huyệt cũng siết chặt lại ngậm chặt lấy cái nút kia. Lúc Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhung thức dậy, Lý Nhược Thần liền nhỏ giọng cầu xin tha thứ: "Trướng quá, cầu xin hai người, thật sự rất trướng...để cho em vào phòng vệ sinh...buông tha cho em được không...em, em còn phải đi học."
"Còn phải đi học sao?" Hàn Sơ Lẫm nắm lấy tóc cậu, ép cậu ngẩng mặt lên, "Cậu mang thuốc tránh thai đến để câu dẫn người khác sao?" "Không phải, muộn rồi, để cho em đi....hức!!!"
Nhạn Nhung dùng mũi chân đá vào phần nút bị lộ ra ngoài, Lý Nhược Thần lập tức hét lên chói tai. Anh ngồi xổm xuống, ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào mắt cậu, sờ lên gò má bầm tím còn đang nóng rực của cậu, bình tĩnh nói: "Cậu không cần phải ra ngoài." Cậu bị nhốt trong ký túc xá, không còn ai có thể tiếp cận cậu, cuộc sống cậu chỉ còn có anh cùng Hàn Sơ Lẫm, sớm như vậy thì tốt hơn. Trước đây việc họ làm đều dựa vào cảm xúc cùng du͙© vọиɠ. Nếu cảm thấy hình ảnh cậu sánh bước cùng người khác quá nhức mắt, vậy thì dứt khoát không cho cậu ra ngoài nữa.
Hiểu được ý của Nhạn Nhung, Lý Nhược Thần lập tức sửng sốt, sau đó liền trợn tròn hai mắt tỏ vẻ không thể tin được: "Không được, cho em đi học...em muốn đi học!" Nhưng mà hai người đàn ông trước mắt dường như không để ý đến lời của cậu, Hàn Sơ Lẫm nắm cổ áo, kéo lê thân thể cậu vào phòng vệ sinh, cậu cảm thấy cái nút kia càng tiến sâu vào thân thể mình hơn.
"A, ức, sắp hỏng rồi..." "Lớn tiếng kêu cái gì chứ?" Hàn Sơ Lẫm ném cậu xuống bên cạnh cống thoát nước, khom người rút cái nút kia ra, miệng huyệt nhất thời không nhịn nổi, liền co rút một cái sau đó phun nướ© ŧıểυ đã ngậm cả đêm ra ngoài, bắn lên sàn gạch sứ, Lý Nhược Thần rốt cuộc cũng được giải thoát liền ôm bụng mà thở dốc, bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ mà nức nở. "Tên rác rưởi tiểu lên chân lão tử, thật là đáng chết, đồ dâʍ đãиɠ. Mau mà biết điều, hiểu không?" "Huhu, cầu xin hai người, cho em ra ngoài, em còn phải đi học...hai người không được làm như vậy...cái này, chính là phạm pháp..." "Học cái gì chứ? Dùng cái miệng dưới này phục vụ tốt chúng tôi mới là chuyện đứng đắn! Trời sinh chính là loại điếm." Lý Nhược Thần bất chấp bản thân bị đánh, cũng quyết nắm lấy gấu quần của Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhung, cậu nằm xuống đất ướt đẫm nướ© ŧıểυ kia, tuyệt vọng mà thỉnh cầu, cậu căn bản không cách nào chấp nhận được việc cúp học. Cậu biết Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhung chắc chắn nói là sẽ làm, bọn họ căn bản không thèm để tâm cuộc sống của người khác, cũng không quan tâm đến sống chết của ai. Trong lúc hoảng hốt, Lý Nhược Thần nhớ đến những lời thô tục trước kia bọn họ bắt cậu học, cậu lập tức ôm lấy bắp chân Nhạn Nhung mà cạ lên nó một cái: "Sẽ không để ai khác ch!ch cả, chỉ cho hai người ch!ch...ch!ch em thật thoải mái...huhu, em sẽ nghe lời, em sẽ học, ngày ngày để hai người ch!ch em..." "Thật dâʍ đãиɠ, mẹ kiếp, đây là đang câu dẫn người khác!" Dáng vẻ phóng đãng này của cậu đã thành công lấy lòng hai người đàn ông, Nhạn Nhung cũng cho cậu biểu hiện thành ý của mình. Lý Nhược Thần nuốt nước mắt mà ngậm lấy côn ŧᏂịŧ của bọn họ, đầu có chút choáng váng, cố gắng đem côn ŧᏂịŧ của bọn họ nuốt vào trong cổ họng, vừa liếʍ mυ"ŧ mấy cái liền chuyển sang cái khác, nghẹn ngào lấy lòng cả hai người.
Cậu bị Hàn Sơ Lẫm bế lên, hai người ngồi trên bồn cầu, hai chân cậu ôm lấy eo người đàn ông, côn ŧᏂịŧ cắm vào trong hoa huyệt rất thô bạo lại còn rất sâu, nhanh chóng cắm vào trong tử ©υиɠ, tϊиɧ ɖϊ©h͙ được bắn vào bên trong cũng mau chóng chảy ra ngoài. "Um a...a..." 20: "Tên rác rưởi, tôi cắm vào tử ©υиɠ cậu, thoải mái không?"
"A, đâm vào, lớn quá đi...thoải mái..." "Đến mức thảm hại như vậy rồi mà còn câu dẫn người khác nữa!"
Hàn Sơ Lẫm giữ lấy eo cậu, phần đầu nấm thô to hung hãn cắm rút vào bên trong tử ©υиɠ, khuấy đảo các vách thịt bên trong, tiểu huyệt nhanh chóng co rút muốn đẩy tϊиɧ ɖϊ©h͙ ra ngoài, mông cậu không ngừng đập lên đùi của người đàn ông, bắp đùi cũng trở nên run rẩy, bắp chân vô lực rơi xuống hai hai bên. "Um!! A!! Nhẹ một chút..."
Cậu vịn vào cánh tay của Hàn Sơ Lẫm, tiểu huyệt bị hành hạ đến tê dại, một cái miệng nhỏ được hé ra, bọng đái vốn bị chèn ép cả đêm mơ hồ có cảm giác mất không chết, sắp không thể nhịn nổi nữa rồi. "Um a...! Anh Hàn,, em muốn đi tiểu, huhu, em muốn đi tiểu..."
Hàn Sơ Lẫm đang hưng phấn, bàn tay bóp nắn lấy cặp mông mềm mại của cậu: "Nín lại! Dám tiểu trên người tôi, thì hôm nay cậu đừng nghĩ sẽ được đi học!" "Huhu, không được!! Anh Hàn, anh Hàn, không thể! Không thể! Em thật sự muốn đi tiểu..."
Lý Nhược Thần nhẫn nhịn đến mức gò má cũng trở nên ửng hồng, bởi vì bị người đàn ông đe dọa mà cực lực thít chặt niệu đạo, lại bị côn ŧᏂịŧ nặng nề phá vỡ, cậu ngồi trên người Hàn Sơ Lẫm dường như muốn phát điên, nước mắt lã chã rơi xuống, tầm mắt trở nên mơ hồ, một ánh sáng chợt thoáng qua trước mắt. "Anh Hàn, hức! Muốn tiểu, xin lỗi...thật xin lỗi...aa!!"
ŧıểυ cũng theo đó mà bắn lên cơ bụng của Hàn Sơ Lẫm, chảy xuống chỗ giao hợp của hai người, theo tiết tấu của hắn mà thanh âm càng lúc càng lớn, thất cấm cùng nɧu͙© ɖu͙© khiến Lý Nhược Thần bấu lấy tay của Hàn Sơ Lẫm mà khóc to hơn, cậu nghẹn ngào đưa tay lau nướ© ŧıểυ trên người Hàn Sơ Lẫm: "Um a...anh Hàn, thật xin lỗi, thật xin lỗi, em giúp anh lau..." "Con mẹ nó, đồ đê tiện, tiểu cả lên người lão tử!" Hàn Sơ Lẫm cũng không vì Lý Nhược Thần đi tiểu mà dừng lại, tay hung hăng đánh lên mông cậu mấy cái, tiểu huyệt ướŧ áŧ càng kẹp chặt người khác hơn, âʍ đa͙σ hệt như đang chìm trong làn nước ấm áp, người trong lòng hắn vẫn chưa tiểu xong, bị cắm vào mấy cái nướ© ŧıểυ đã lập tức chảy ra ngoài: "Con mẹ nó, còn tiểu được sao, vẫn còn tiểu à?" Bọn họ dứt khoát cởi sạch quần áo, mở vòi hoa sen bắt đầu tắm rửa, Lý Nhược Thần bị Hàn Sơ Lẫm bắn đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào bên trong, chân lúc này trở nên run rẩy, lại bị Nhạn Nhung ấn vào tường, côn ŧᏂịŧ từ phía sau mà tiến vào, đầu nhũ của cậu cũng dán lên nền gạch sứ lạnh như băng. Một tay Nhạn Nhung giữ lấy eo cậu, một tay khác thì lần mò cúc huyệt, mượn nước làm chất bôi trơn mà cắn một ngón tay vào bên trong, rút cắm mấy cái, liền đưa ngón tay thứ hai vào, khuấy đảo bên trong chiếc lỗ nhỏ. Hoa huyệt cũng bị lắp đầy, cúc huyệt thì bị ngón tay đùa bỡn, Lý Nhược Thần nhanh chóng không thể đứng vững được nữa, dùng tay vịn lấy vách tường miễn cưỡng chống đỡ thân thể. "Um a..." Động tác của Nhạn Nhung cũng không quá thô bạo, lúc đâm vào tử ©υиɠ, động tác cũng trở nên ôn nhu khiến cho Lý Nhược Thần thất thần, nhắm hai mắt lại cảm nhận kɧoáı ©ảʍ. Nhạn Nhung đè lên vai cậu, động tác đột nhiên trở nên kịch liệt, phần đầu nấm nhanh chóng khai phá tử ©υиɠ. "Nơi này..." Nhạn Nhung dán vào sau tay Lý Nhược Thần, nắm tay cậu đặt lên phần bụng hơi nhô ra của cậu, cách một lớp da mà cảm nhận tiết tấu của anh. Côn ŧᏂịŧ rút ra khỏi tiểu huyệt, lại cọ sát vào rãnh mông của cậu mấy cái, liền cắm hơn phân nửa vào cúc huyệt, miệng huyệt mau chóng mở ra, ngậm chặt lấy anh.
"Cả nơi này nữa...cũng không cho phép người khác chạm vào, hiểu chưa?" "Um a um! Biết, biết rồi..." "Chuyện ngày hôm qua, tôi không muốn nhìn thấy lần thứ hai, được không?" "Được...được..." "Nói gì dễ nghe đi, bắn xong sẽ cho cậu đi học, được chứ?" Nhạn Nhung lại đem côn ŧᏂịŧ cắm vào trong hoa huyệt, đè cậu lên tường mà cắm rút. "Ưm, thật thoải mái, cầu xin anh, cầu xin anh bắn vào bên trong..." 21: Lý Nhược Thần vẫn hay bỏ lỡ tiết đầu tiên, không chỉ có như vậy, thầy chủ nhiệm lại mang đến lớp một tin chấn động, vốn là định sau kỳ nghỉ đông mới có thi xếp hạng, vậy mà nó đã được dời lên trước kỳ nghỉ. Thầy liền dặn những điểm quan trọng khi thi, nói tất cả điểm số thi cử đều phản ánh kết quả học tập của học sinh. Lý Nhược Thần càng gấp gáp hơn, lúc đi đường trong đầu cũng tràn ngập từ ngữ tiếng anh. Cuộc sống cuối cùng cũng yên bình được một thời gian. Học tập có hơi mệt mỏi, nhưng quay về ký túc phục hai vị đại gia còn mệt mỏi hơn, tinh lực của bọn họ hệt như không bao giờ cạn vậy. Lý Nhược Thần rất mong chờ kỳ nghỉ đông, bởi vì cậu có lén nghe Hàn Sơ Lẫm nói chuyện điện thoại, đại loại là hắn cùng Nhạn Nhung sẽ ra nước ngoài ăn tết. Mặc dù lớp mười hai rồi nên kỳ nghỉ đông chỉ có mười mấy ngày, nhưng chỉ có nhiêu đó cũng đủ làm cậu vui vẻ rồi. Có không ít người trong giờ thể dục cũng mang đề ôn ra làm, Lý Nhược Thần là một trong số đó. Thầy thể dục cũng biết là sắp đến kỳ thi, chỉ đơn giản cho học sinh hoạt động làm nóng người sau đó lại cho xả hơi, nhưng mà cũng không dám cho học sinh trở về phòng học, sợ có thầy giám thị đến kiểm tra. Hiếm khi bầu không khí ấm áp như hôm nay, bầu trời xanh biếc cùng ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống sân bóng rổ, Lý Nhược Thần ngồi một mình trong góc ôn thi, bên tai truyền đến thanh âm cổ vũ náo nhiệt, tiếng bóng rổ đập đùng đùng xuống mặt đất, có nam sinh hét to từ chuyền bóng, tiếng giày thể thao dẫm lên trên nền đất, còn có tiếng trò chuyện của các nữ sinh, nhưng thanh âm này mặc dù hỗn loạn, nhưng cũng không khiến người khác cảm thấy phiền toán, hơi thở của thanh xuân dường như cũng bao trùm lấy người cậu. Lúc này, cậu cảm giác bản thân đã rời khỏi ác mộng kia, thỏa mãn đắm chìm trong bầu không khí ấm áp kia, cậu ngẩng đầu một cái, hít một hơi thật sâu, khóe miệng cũng khẽ nhếch lên, lúc lơ đãng cúi đầu xuống, liền vô tình chạm mặt Hàn Sơ Lẫm. Cách đó không xa có các nam sinh đang rủ rê nhau đi uống, dù sao Hàn Sơ Lẫm cũng rất đẹp trai, Lý Nhược Thần lặng lẽ dời tầm mắt, vùi đầu tiếp tục ôn tập. Buổi tối, Lý Nhược Thần quay về ký túc xá, đến trước ban công mà cầm lấy cây chổi quét sân. Ở trong ký túc sẽ có người dọn dẹp, nhưng mỗi khi Hàn Sơ Lẫm hút thuốc đều phẩy tàn thuốc xuống lá cây. Cậu khom người dọn dẹp, liền nghe thấy Hàn Sơ Lẫm ném điện thoại di động lên giường, gọi cậu: "Tên rác rưởi, lại đây." Lý Nhược Thần cũng không thể làm gì khác chỉ có thể đặt cây chổi một bên, Hàn Sơ Lẫm liền tách bắp đùi của hắn ra: "Ngồi lên chân tôi." Đây chính là điềm báo cho việc hắn đang hứng tình. Lý Nhược Thần có chút thống khổ, nhưng cũng ngồi lên chiếc đùi săn chắc của hắn, cậu ngồi thẳng lưng. Khoảng cách gần như vậy, ngay cả tiếng hít thở cũng nghe rất dễ dàng. Hàn Sơ Lẫm nhìn Lý Nhược Thần đang mím chặt đôi môi căng mọng, hắn nắm lấy gò má mềm mại của cậu, thờ ơ hỏi: "Hôm nay tôi chơi bóng rổ có phải đặc biệt đẹp trai không, nhìn đến phát ngu đúng không?" Người trong lòng hắn liền cúi đầu, dùng sức ừ một tiếng. Hàn Sơ Lẫm đắc ý nói: "Tôi cũng thấy vậy. Sao mà cậu ở trong giờ thể dục vẫn học thế, chỉ có mấy chục phút, cậu ngay cả vận động đều không có, sớm muộn gì cũng biến thành một con có mắt lồi, xấu xí chết đi được." "Lần sau...sẽ không như vậy." Hai gò má của Lý Nhược Thần đã ửng đỏ, cậu đối mặt với Hàn Sơ Lẫm, khuôn mặt của người kia dường như trở nên phóng đại, thanh âm của Hàn Sơ Lẫm đột nhiên trầm xuống, nói: "Cười một cái cho tôi xem nào." Lý Nhược Thần liền ngẩn người. Hàn Sơ Lẫm buông tay ra, ôm lấy thân thể của Lý Nhược Thần hệt như con búp bê mà chơi đùa, thúc giục: "Nhanh lên đi, chính là nụ cười ở trong lớp thể dục đó." Lý Nhược Thần...không thể cười nổi, cậu cảm thấy Nhạn Nhung đã tháo tai nghe bluetooth xuống, ánh mắt trầm thấp nhìn về phía cậu, cậu không cách nào cười nổi, cuối cùng không còn cách nào khác chỉ có một khuôn mặt cứng ngắc, cố gắng nặn ra nụ cười. Hàn Sơ Lẫm giữ lấy eo cậu, dường như đã tức giận: "Dám lấy lệ với tôi sao? Buổi chiều cậu đã cười như vậy sao?" Lý Nhược Thần nhớ đến buổi chiều hôm đó, cậu nhớ nổi bản thân đã cười như thế nào, chỉ nhớ Hàn Sơ Lẫm đã nhìn cậu một cái, không hiểu sao lúc này hắn lại ép cậu cười, trực giác mách bảo cậu, Hàn Sơ Lẫm đang gây khó dễ cho cậu, liền dùng sức nở nụ cười: "Không có, em không có, anh Hàn." Hàn Sơ Lẫm liền dơ tay lên. Cậu nghĩ rằng hắn sẽ đánh mình, kết quả là bàn tay kia lại linh hoạt luồn vào trong áo cậu, cù lét eo cậu, Lý Nhược Thần cảm thấy ngứa ngáy, không nhịn được mà bật cười một tiếng, ngồi ở trên người Hàn Sơ Lẫm mà vặn vẹo người, ánh mắt cũng có đôi chút cong lên. 22: Hàn Sơ Lẫm nhìn gương mặt thanh tú của cậu, ánh mắt lại rơi lên đôi môi mềm mại, trong lòng cảm thấy có chút ngứa ngáy, hắn liền đưa tay nhéo má cậu: "Kêu cậu cười thì cậu cứ cười, hiểu không."