⬅ Trước Tiếp ➡

sang bên kia rồi.
Khi Lam Lam cứng người buông bàn tay bị bấu đến rách da ra, không ngờ rằng lại có biến, Đào Tuyết đi đến phòng bên trái bây giờ lại quay về ngoài cửa sổ của các cô gái..
Sáng sớm, Khương Ly lười biếng đẩy chăn ra, đêm qua cô ngủ rất ngon, ngoài cảm giác hơi không thoải mái ở vị trí nào đó trên thân thể ra thì tâm trạng rất sảng khoái, thoải mái ngồi dậy duỗi cái eo lười biếng, xoa xoa đôi mắt nhập nhèm.
Khương Ly còn cảm thấy hơi khó tin, bản thân cô lại lạc quan ngủ trong game kinh dị hơn cả Chu Phù Sinh, không biết có phải ảo giác hay không mà cô cảm thấy cơ thể mình như bị liếm hết một lượt vậy, từ mí mắt, gương mặt, cánh môi, cổ..
và cả ngực nữa.
"Cuối cùng em cũng tỉnh rồi." Giọng nói trầm khàn của Lam Lam truyền đến từ một bên góc, Khương Ly quay đầu nhìn lại, vừa thấy liền bị doạ bay hồn.
Chị gái mạnh mẽ hôm qua còn chỉn chu, lúc này đang tiều tụy ngồi ở góc tường như mới bị đá tới Siberia làm việc nặng 10 năm vậy, đôi mắt như ăn trộm quầng thâm của gấu trúc, mái tóc dài xoăn sóng xoã tán loạn, vẻ mặt không thiết sống.
"Hửm?
Chị bị sao vậy?
Mất ngủ hả?" Ánh mắt Lam Lam quái dị nhìn Khương Ly tràn đầy sức sống, có vô số lời muốn nói nhưng vừa lên tới miệng lại bình tĩnh như sau khi gặp nạn không chết "Đêm qua chị đá..
đẩy em rất nhiều lần em cũng không tỉnh, chị còn tưởng rằng em.." Mặc kệ tiếng động ầm trời sập đất đêm qua cũng không khiến Khương Ly có dấu hiệu tỉnh lại, chị ấy còn tưởng rằng cô bé chết thay này đã thảm đến mức lặng lẽ nhận cơm hộp trong chăn rồi chứ.
Tác giả P/S Diễn biến tâm lý của Lam Lam đêm nay Áp lực qua rồi → cứu mạng Nó lại đến rồi → đi rồi → lại trở về nữa..
Bùi Duyệt và Lý Ích đêm nay A a a a a ngất xỉu → tỉnh lại a a a a a → lại ngất xỉụ.
Khương Ly ngủ ngon trong ngực chồng iu zzzZZZ Khương Ly kinh ngạc nhìn Bùi Duyệt và Lý Ích đang nằm trên đất với tư thế quái dị, theo lời kể của Lam Lam, đêm qua hai người bọn họ không ngừng giật thót vì Đào Tuyết cứ tới tới lui lui, nỗi sợ vượt quá sức chịu đựng của con người nên cứ ngất xỉu rồi lại tỉnh, ngất xỉu rồi lại tỉnh hết lần này tới lần khác, lần cuối cùng thấy Đào Tuyết bò từ cửa sổ vào như Sadako, hai người ngất xỉu đến bây giờ cũng chưa thể tỉnh lại.
Hoàn toàn không biết gì cả Khương · bia đỡ đạn · thần ngủ · Ly ..
Thật đắng lòng, thật đáng thương, cũng thật đáng sợ "Tối hôm qua cô ta đi từ phòng bên phải đến phòng bên trái, đi tới đi lui nhưng không chịu rời đi, lúc trời sắp sáng mới không thấy bóng dáng, không biết đêm nay còn đến nữa hay không." Lam Lam nói xong rồi xuống giường cùng Khương Ly, chị ấy mới vừa mơ màng ngủ lúc hừng đông, thế mà còn nằm mơ, trong mơ toàn cảnh Đào Tuyết duỗi cánh tay máu chảy đầm đìa bóp cổ mình, còn dọa người hơn đêm qua nữa Khương Ly đứng quan sát chân nến, cả ngọn nến đã hóa thành một bãi sáp, sáp đọng lại còn đặc máu, mà trên mặt tường, cửa sổ toàn là máu, xuyên qua lớp giấy rách nát màu đỏ sậm, cô thấy sân Phật bên ngoài, cả đường máu nhìn thôi cũng thấy rợn người, hiển nhiên Đào Tuyết đi tới


⬅ Trước Tiếp ➡