Chương 18
doạ không chống đỡ được mất." Bùi Duyệt và Lý Ích choáng váng nằm la liệt trên đất vẫn còn chưa hết khiếp sợ Cô ta nói sau lưng có cái quái gì cơ??
Ra ngoài phòng xem thì càng muốn rớt tim ra ngoài, hễ là nơi Đào Tuyết đi qua sẽ để lại vết máu đỏ sậm khô cạn, trong đó còn vương vãi từng miếng nội tạng, chỗ máu này hiển nhiên đã vượt qua lượng máu của người bình thường nên có rồi.
Khung cảnh này thật sự quá kích thích, Khương Ly cảm thấy mình như sắp ngất đi vậy.
Giống như ngày hôm qua, bầu trời ban ngày vẫn bị từng lớp sương xám che lấp, mơ hồ u ám không thôi.
Khương Ly thấy Chương Hằng đang đứng bên ngoài đại điện của pho tượng Phật ngọc kia nhìn lên trời, không chỉ anh ta mà Trịnh Liêm kia cũng rất quái lạ, anh ấy ngồi xổm trên mặt đất dùng nhánh cây lật lật quan sát miếng nội tạng trong vũng máụ "Đây là người sói à.." Lam Lam than thở.
Khương Ly nghi hoặc "Nghĩa là sao vậy?" "Là còn hơn cả người tàn nhẫn nữa, cách xa người này chút đi." Miếng bánh bao cứng như gạch vẫn cần nướng trên lửa, lúc ăn sáng, ngoài Khương Ly có trạng thái rất tốt ra thì ai cũng bộc lộ vẻ mệt mỏi, thảm nhất đương nhiên là Bùi Duyệt và Lý Ích, nói trắng ra là tinh thần đã bị dọa hỏng rồi, ra ngoài thấy máu chảy đầy đất là lại nằm song song nhaụ Khương Ly cảm thấy hai người bọn họ thật sự đáng thương, mới hâm giúp một cái màn thầu cho mỗi người, đợi bọn họ tỉnh lại rồi ăn.
Mà Triệu Phù Quân cũng thuộc nhóm sắp toi, bình thường cậu ấy còn không dám xem phim kinh dị, tối hôm qua lúc thấy Đào Tuyết máu me nhầy nhụa xé rách cửa sổ sắp chui vào, cậu ấy thật sự bị dọa sắp són ra quần.
Lúc đầu cậu ấy đã nghe thấy tiếng thét chói tai không ngừng bên phòng phải, thế mà Chương Hằng lại không cho cậu ấy cử động, dù sau đó nghe thấy tiếng cứu mạng đến chết đi sống lại của Bùi Duyệt, Chương Hắng từng nói có việc thì gọi một tiếng tiếp tục mắt điếc tai ngơ.
Đến lúc ma nữ đi tới chỗ bọn họ, cậu ấy không kìm chế được mà phát ra tiếng, còn bị Chu Phù Sinh bóp cổ đè vào trong chăn.
Suốt một đêm cứ bị hành hạ tới lui như thế.
Quả nhiên đúng với nhiệm vụ trò chơi giao cho cậu, âm thanh đêm khuya thật sự mỹ diệu đến mức "cảm lạnh", cậu ấy sắp sử dụng hết nỗi sợ trong đời của mình rồi.
Cậu nhóc to xác sắp đốt bánh bao cháy đen, mất hồn mất vía gặm nhấm, muốn chết thật Dọa cậu đến nỗi này rồi, ôm nỗi sợ hãi nằm nghe cả đêm nhưng nhiệm vụ phụ vẫn chưa hoàn thành.
Khi Chu Phù Sinh đi rửa tay nấu nước, còn tức giận đạp Lý Ích nằm trên mặt đất một phát, vô cùng khinh miệt nói "Thằng nhát gan, tối hôm qua không chết thì đêm nay cũng phải chết." Phát này của gã vừa hay lại đá tỉnh Lý Ích, có lẽ không nghe thấy lời Chu Phù Sinh nói, Lý Ích còn mơ mơ màng màng nói cảm ơn với người ta.
Chu Phù Sinh không ngại đá thêm cái thứ hai, phun một câu thằng ngu rồi rời đi.
Câu này Lý Ích nghe rõ nhưng lại không hiểu vì sao mình lễ phép như vậy còn bị mắng, đỡ Bùi Duyệt đã tỉnh dậy, nơm nớp lo sợ trở lại thiên điện, đương nhiên là không dám ra bên ngoài nữa, cái sân kia còn đáng sợ hơn cả hiện trường giết người nữa.
Đáng sợ