Chương 6
Thấy có gì không đúng, Chương Hằng cất giọng hô tên người nọ "Tào Sĩ Kiệt " Thế nhưng đã không thấy người đâu, nhìn theo hướng ông ta rời đi, mấy người mới vẫn chưa hoàn hồn nhưng Chu Phù Sinh lại bình tĩnh mắng một câu "Mẹ nó đồ bệnh tâm thần, ông ta chết chắc rồi." Người chạy đi cũng có ký hiệu đặc thù giống như Khương Ly, nhiệm vụ của ông ta là tìm được cái cây cao nhất ngọn núi này.
Khương Ly ngẩng đầu nhìn vô số cây đại thụ che trời, rất tò mò sao ông ta lại có thể xác định đâu là cây cao nhất nhanh đến vậy?
"Theo sau xem đi." Chương Hằng nói xong liền cất bước đi về hướng Tào Sĩ Kiệt chạy đi.
Nhưỡng người ở lại cũng thấy bất an vì lời nói của Chu Phù Sinh nhưng rốt cuộc vẫn lựa chọn đuổi theo Chương Hằng, đương nhiên Khương Ly và Lam Lam cũng đi theo.
Cũng không biết có phải ảo giác hay không, sau khi rời khỏi thềm đá của đường núi, mới bước vào trong khu rừng, Khương Ly đã cảm thấy vô cùng lạnh, lạnh đến nỗi da gà da vịt của cô thay nhau nổi lên.
Nhưng mà..
nơi này không có gió lạnh, thậm chí người khác còn đang đổ mồ hôi nóng.
Chỉ có mình cô, lạnh như bị thứ gì phủ kín, nhất là trước ngực, co thắt đến mức thở không nổi.
"Đừng nghe họ Chu nói bừa, không chừng người nọ có thể thật sự tìm được rồi." Thấy Khương Ly đang co rúm vai, Lam Lam cho rằng cô sợ hãi mới nói một câụ Chị ấy là người thông minh, cũng nhận ra trong nhiều người như vậy chỉ có mỗi nhiệm vụ của Khương Ly và Tào Sĩ Kiệt có ký hiệu đặc thù, nếu Tào Sĩ Kiệt chết ngay thì có thể Khương Ly cũng nguy hiểm.
Chết, ai mà không sợ chứ.
Rất nhanh sau đó bọn họ đã trông thấy Tào Sĩ Kiệt, so với vẻ mừng như điên khi nãy, lúc này ông ta đã có chút quỷ dị, thân thể hơi mập mạp không ngừng đi vòng quanh hai cây đại thụ, ngước cái đầu đầy mồ hôi, trừng lớn đôi mắt nhìn chằm chằm bên trên.
"Là cái này hay là cái này?
Rốt cuộc là cái nào ??" Ông ta bắt đầu nắm tóc mình, dùng hết sức kéo, mái đầu vốn không nhiều tóc lại bị kéo sạch, ông ta mang vẻ mặt đau khổ và dữ tợn nắm lấy da đầu, máu dần dần chảy ra từ trên đầu ông ta.
"Tôi thật sự tìm được rồi Nhưng cái nào mới đúng?
Các cô cậu nói đi?
" Ông ta đột nhiên trợn mắt nhìn qua bọn họ.
Mọi người đều bị dáng vẻ vặn vẹo điên cuồng của Tào Sĩ Kiệt dọa sợ, cái cây nào trong khu rừng âm u đều cao lớn quỷ dị.
Trên tán cây, cành lá đan vào nhau, kín không có một kẽ hở, hoàn toàn không thể xác định cao thấp.
Nhưng Tào Sĩ Kiệt lại chắc chắn là một trong hai cái cây đó, bởi vì rối rắm nên ông ta đã kéo rách da đầu của mình.
Mọi người đứng cách đó một khoảng, đủ để nhìn thấy bộ dáng da tróc thịt bong đầy khủng bố đó, ông ta không nhận ra đôi tay mình đã dính đầy máu tươi, cuối cùng hạ quyết tâm ôm chặt cái cây bên trái.
"Là cái này, chắc chắn là cái cây này " Không ai dám mở miệng, chỉ nhìn ông ta nhoẻn miệng vui vẻ bất thường, máu đỏ cũng sắp phủ kín mặt ông ra rồi.
Ngay lúc này, đột nhiên có một sợi dây mây mỏng manh xuất hiện từ phía sau ông ta, sau đó nhanh chóng quấn lấy cổ ông ta, một giây trước còn đang cười, một