⬅ Trước Tiếp ➡

"Bản Hầu cần." Trước khi nàng kịp phản kháng, hắn nhanh tay kéo ra chăn gấm che trên người nàng, thân hình to lớn lại lần nữa đè trên người nàng "Tuy rằng bản hầu không thích trái tim này của cô, nhưng mà, tư vị thân thể của cô, Bản Hầu lại rất yêu thích."
"Hầu gia, mới sáng sớm...... Vận động quá kịch liệt cũng, cũng không tốt, ân...... A Nhẹ một chút......" Bị bàn tay to nóng bỏng của hắn dùng sức xoa vú, thân thể Mộ Thiển Thiển lại bắt đầu chậm rãi nóng lên, ngay cả cửa hoa huyệt cũng vô sỉ mà bắt đầu xuất hiện cảm giác hư không.
Nhưng nàng vẫn là không muốn lại lần nữa bị hắn làm, nàng thật sự không muốn.
"Ta không muốn di chuyển." Ngón tay dài nắm lấy đầu cú hồng nhạt của nàng dùng sức nhéo một chút, nghe được tiếng rên rỉ của nàng, hắn bỗng nhiên gợi lên môi, đáy mắt hiện lên một chút ý cười "Lần này, ngồi lên "nó", tự mình muốn."
Ngồi lên "nó", tự mình di chuyển……
Không đợi Mộ Thiển Thiển kịp phản ứng, Đông Lăng Mặc đã xoay người ngồi dậy, đem nữ nhân đang hoảng sợ bất an đặt ở trên đùi mình.
Hắn rũ mắt nhìn khuôn mặt nhỏ bị dọa trắng bệch của nàng, thân thể nóng bỏng, côn thịt đỉnh ở kẽ mông mềm mại của nàng vẫn vô cùng cứng rắn, nhưng, ánh mắt hắn lại lạnh như băng “Nữ nhân, nhớ kỹ Bản Hầu không phải người kiên nhẫn ”
Mộ Thiển Thiển bị lời nói lạnh băng của hắn dọa sợ, theo bản năng động đậy mông, vốn dĩ muốn né tránh côn thịt của hắn, vì thứ cứng cứng cứ đỉnh ở nơi đó của chính mình rất khó chịụ
Không nghĩ tới nàng mới động vài cái, Đông Lăng mặc liền nhịn không được rầu rĩ hừ hừ, thực rõ ràng bị nàng ma sát đến khó kiềm chế.
“Ngồi lên.” Âm thanh của hắn rõ ràng trở nên khàn khàn, dục vọng nơi đáy mắt càng thêm nồng nhiệt, Mộ Thiển Thiển biết, lúc này nếu lại không ngoan ngoãn nghe lời, chính mình sẽ phải chịu càng nhiều đau khổ.
Coi như…… Coi như là đang nằm mơ đi, có lẽ, sau khi tỉnh mộng thì không sao nữa.
Chỉ là, hạ thể đến bây giờ vẫn còn rất đau……
Nàng nhắm mắt, quỳ gối lên người hắn, cắn môi chậm rãi hoạt động mông nhỏ, để cho hoa huyệt tự tìm đỉnh côn thịt của hắn.
Bỗng nhiên, cửa hoa huyệt cảm thấy một trận tê dại, Mộ Thiển Thiển sợ tới mức mở to đôi mắt, không dám tin tưởng mà cúi đầu nhìn bàn tay to của hắn đang sờ đến cửa hoa huyệt của mình, chỗ đó, tay hắn tựa hồ chưa bao giờ chạm qua……
“Ân…… Không, không cần đi vào…… A ” Nàng cả kinh mở to hai mắt, đầu ngón tay thô dài của hắn cư nhiên cứ như vậy đã cắm vào.
“Còn chưa đủ ướt đã muốn ngồi lên, cô không sợ đau sao?” Ngón tay dài của Đông Lăng Mặc vừa đi vào liền bắt đầu chậm rãi trừu động, huyệt nhỏ này vừa hẹp vừa chặt, đến một đầu ngón tay đều cơ hồ không chứa được, sao lại đem cự vật thô to của hắn nuốt trọn được?
Đêm qua hắn đã mất rất nhiều thời gian mới có thể thuận lợi cắm vào, hiện tại mật dịch còn không nhiều lắm, tuyệt đối không vào được.
Mộ Thiển Thiển đỏ mặt, cảm giác được đầu ngón tay kia ở chỗ sâu trong tiểu huyệt không ngừng quấy phá, thân mình nóng lên, nàng nhịn không được hơi nâng ngực, cái mông vậy mà theo bản năng đong đưa theo nhịp độ ngón tay hắn.
“A…… Ân a ” Mỗi lần ngón tay dài của hắn đi vào sâu hơn, thân thể nàng liền ngăn không được run rẩy một chút, hoa huyệt phân bố ra mật dịch cũng càng nhiều, đến cuối cùng, toàn bộ bàn tay của Đông Lăng Mặc cơ hồ đều bị nàng làm cho ướt đẫm.


⬅ Trước Tiếp ➡