Chương 23
Nhìn đến hai cánh hoa phớt hồng đang khép lại chặt chẽ, Phong cô nương nhịn không được thở dài nói "Tiểu huyệt của Thất Công Chúa quả là danh khí trăm năm khó gặp, cho dù không thoa thuốc này, thì tuyệt đối mười năm cũng như một ngày, vẫn chặt như lúc ban đầu, còn cánh hoa này... thật đẹp."
"Đừng chạm vào ta " Mộ Thiển Thiển thật sự tức giận, nàng ta là một cô gái mà lại nói toàn những lời thô tục, còn có giọng nói đó, nếu nàng nhắm mắt lại, liền cảm thấy y như đang có một tên đàn ông đang đùa giỡn hoa huyệt của mình vậy, sao nàng không tức giận được chứ?
Nhưng không biết nàng ta dùng phép gì trên người mình, làm cho nàng toàn thân mềm nhũn, hoàn toàn không có chút sức lực nào.
Phong cô nương lại lấy một lượng thuốc mỡ bằng một lóng tay, muốn thoa vào bên trong hoa huyệt của nàng, ngón tay dài căn bản không thể cắm vào được, liền nhăn lại mi, "Chặt như vậy??Đến đầu ngón tay cũng không cắm vào được, làm sao thoa thuốc cho Người đây. Mau thả lỏng chút, để ta tiến vào."
Trước ánh mắt kinh hoàng của Mộ Thiển Thiển, Phong cô nương nhếch mép cười, bỗng nhiên cúi đầu cắn nhũ hoa của nàng, mút vào thật mạnh.
"A......" Nàng hút rất mạnh, thậm chí còn dùng hàm răng cắn lấy nhũ hoa yếu ớt nữa, Mộ Thiển Thiển chịu không nổi tra tấn như vậy, lập tức nhịn không được, bắt đầu rên rỉ, "Không A...... A Tránh ra A......"
Nhưng Phong cô nương lại còn tiếp tục mút vào thật mạnh, giống như đứa trẻ đang cố mút sữa vậy, lại cảm nhận được tiểu huyệt không chảy ra chút mật dịch nào, Phong cô nương có chút bất mãn, lập tức dùng ngón tay đè xuống thịt châu của Mộ Thiển Thiển.
"A......" Mộ Thiển Thiển vặn vẹo thân mình, lại không thể trốn thoát bàn tay nàng, vừa kích thích lại vừa khó chịu, khiến nàng phút chốc khó chịu đến muốn khóc.
Cuối cùng, miệng huyệt vì bị kích thích, chảy ra một chút mật dịch. Không thèm để ý nàng có thể chịu nổi không, Phong cô nương tiếp tục cắn lấy nhũ hoa của Mộ Thiển Thiển, ngón tay dài còn dính thuốc mỡ lập tức hướng đến chỗ sâu nhất của hoa huyệt mà cắm vào.
"A...... A a...... Buông ra A......"
Sau khi ngón tay đi vào, liền không ngừng động tác đâm vào rút ra, thuốc mỡ lạnh lẽo kích thích khiến hoa huyệt không ngừng co rút, thân mình của nàng cũng liên tục run rẩy.
Thiển Thiển cắn môi, quay mặt không muốn nhìn cảnh này, cố gắng kiềm nén những giọt lệ trong mắt, không muốn để bọn chúng rơi xuống.
Không khóc, đừng khóc, nhịn một chút là được, nhịn chút sẽ qua thôi, nàng phải mạnh mẽ......
Khi không thể nhịn nổi nữa, nàng không kiềm được mà hét lên "A a......"
Trên mặt chiếc gương dài hoàn toàn được làm từ thủy tinh là một thân hình tinh tế xinh đẹp, cùng khuôn mặt dùng từ bế nguyệt tu hoa để tả cũng không phải là ngoa.
Bế nguyệt tu hoa Hình dung sắc đẹp đến nỗi khiến mặt trăng phải che lại, hoa phải hổ thẹn. Tức là rất đẹp.
Đây là khuôn mặt hiện tại của nàng, của Thất Công Chúa, kẻ diễm lệ nhưng lại độc ác mà cô miêu tả
Nàng xinh đẹp không gì sánh được, so với tiên nữ còn mê hoặc hơn, chỉ đáng tiếc, trong mắt nhiều người, địa vị của nàng lại hèn mọn đến con kiến cũng không bằng......
Suốt cả buổi sáng, Mộ Thiển Thiển có chút mất hồn mất vía, từ sau khi Phong cô nương kia thoa cho nàng chút thuốc rồi rời đi, thuốc đó trong tiểu huyệt của nàng lúc lạnh lúc lại nóng, làm nàng vẫn có chút mơ mơ màng màng.