⬅ Trước Tiếp ➡

"Đừng nhúc nhích." Ánh mắt của Hách Liên Tử Câm dừng lại trên thân hình đầy dấu vết xanh tím của nàng, đáy mắt dần dần đen lại.
"Đừng nhìn " Mộ Thiển Thiển sợ đến mức lập tức đưa tay khác cầm lấy một cái chăn khác lôi lại, nhưng lại tiếp tục bị Hách Liên Tử Câm cầm lấy.
Hách Liên Tử Câm nhẹ nhàng đẩy, dễ dàng đẩy ngã Mộ Thiển Thiển ở trên giường, hắn cúi đầu xuống, trong nháy mắt đã tới sát người nàng.
Mộ Thiển Thiển sợ tới mức lập tức nhắm mắt lại mắt, đôi tay không động đậy được, chỉ có thể quay đầu đi, cực lực tránh né.
Tưởng rằng hắn muốn hôn nàng,ai ngờ hắn chỉ cuối người, ngửi thử hương vị trên người nàng.
Khi Mộ Thiển Thiển mở mắt ra, Hách Liên Tử Câm đang hửi ở ngực nàng, cái mũi gần như vậy, ngay cả hơi thở phả ra, nhũ hoa mẫn cảm cũng có thể cảm nhận được.
Có chút nóng, chút ngứa, có một loại...... cảm giác tê dại kỳ lạ......
"Ân......" Thân thể cảm thấy khô nóng một cách khó hiểu, giống như động dục vậy, nháy mắt đã cảm thấy hoa huyệt hơi ươn ướt.
Sao lại như vậy? Chỉ là bị nam nhân nhìn, bị hơi thở của hắn phả một chút, nàng liền...... Liền ướt, tại sao? Chuyện này quả thật quá dâm đãng
Nàng không tin chính mình sẽ trở nên dâm tiện như vậy, nhưng mà, khi chóp mũi của Hách Liên Tử Câm trượt xuống một đường theo bụng nhỏ của nàng, dừng lại ở trước hoa huyệt của nàng ngửi một chút, thân hình nàng liền mềm nhũn, nhịn không được rên lên một tiếng.
"Đ...... Đừng mà." Biến thái Rõ ràng diện mạo như tiên, vậy là lại làm ra việc đáng khinh như vậy? Ngửi thân thể của nàng? Nàng không phải hoa, cũng chẳng phải đồ ăn, sao hắn dám làm như vậy?
"Ai đã hạ mê tình hương trên người cô?" Lúc Mộ Thiển Thiển vừa xấu hổ lại vừa tức giận, Hách Liên Tử Câm bỗng nhiên ngẩng đầu từ giữa hai chân nàng, buông ra tay nàng, bàn tay to ôm lấy eo liễu của nàng, ánh mắt có chút không vui nhìn thẳng mặt nàng.
Hắn trầm giọng hỏi "Đặt trong hoa huyệt? Tiệc sinh nhật đêm nay, các nàng liền tính đưa cô như vậy tới hầu hạ bọn ta sao?"
Ngón tay dài mang theo một sợi mật dịch từ trong hoa huyệt, đưa lên chóp mũi ngửi, độ ấm trong đáy mắt chợt giảm xuống "Có biết loại thuốc này rất độc hay không? Nếu dùng nhiều, cả đời này ngươi lại không có khả năng thụ thai được nữa Vì để chúng ta cam tâm tình nguyện ở lại Phủ công chúa, đến chuyện này cô cũng nguyện ý làm sao?"
Mê tình hương là gì? Sao lại vô sinh? Mộ Thiển Thiển đến một chữ cũng nghe không hiểụ
Nàng chỉ biết khi ngón tay dài của Hách Liên Tử Câm đụng đến cửa hoa huyệt của mình, thân hình nàng đột nhiên run lên, mật dịch bắt đầu tuôn ra.
Nàng vặn vẹo hai chân, nhịn không được nhỏ tiếng rên rỉ "A, nóng......"
Bỗng nhiên hoa huyệt bị căng ra, nàng giật mình, bị chuyện này hù sợ đến mức lập tức thanh tỉnh lại.
Nâng mí mắt nhìn lên, nàng thấy Hách Liên đã cắm vào ít nhất một phần ba ngón tay thon dài của hắn vào nhục động.
Lập tức, xấu hổ, giận dữ, kinh hoảng và ủy khuất, đủ loại cảm xúc tuôn trào, vì vậy, cho dù lúc này ngón tay đó làm nàng rất thoải mái, nàng lại vẫn nỗ lực đẩy nó ra "Không cần Đừng mà...... Xin ngươi, đừng "
"Cô đã quên ta biết y thuật sao?" Hách Liên Tử Câm mày cũng không nhíu, ngón tay dài tiếp tục gian nan cắm vào nhục động của nàng "Có phải cô thấy mình rất dễ động tình, vô cùng muốn bị nam nhân đè xuống, dùng sức làm? Đừng lộn xộn, ta đang cứu cô."
Giọng nói của hắn pha chút lãnh đạm, cho dù nói ra những lời dâm uế như vậy, nhưng bởi vì thái độ thản nhiên của hắn, những lời đó cũng làm người khác say mê.


⬅ Trước Tiếp ➡