⬅ Trước Tiếp ➡

Hứa Trình sảng khoái tinh thần, mặc quần áo tử tế, cúi đầu hôn môi Tô Hạ, ôm lấy cô đầu lưỡi liếm mút khiêu khích, Tô Hạ bị hôn nước bọt từ khóe miệng chảy xuống, Hứa Trình hôn cô một lát, côn thịt mới bắn lại mơ hồ có xu thế muốn cứng.
Tô Hạ này, đúng là giỏi khiến anh ta phát hỏa.

7 30 sáng, Tô Hạ đi ra khỏi tiểu khu, thì thấy Lâm Y Nhiên đang cầm một hộp sữa, vung hai tay vẫy cô.
Sau lưng Lâm Y Nhiên, là Hứa Trình.
Sau lưng Hứa Trình là túi xách của anh ta và Lâm Y Nhiên, lại khôi phục dáng vẻ học bá trầm tĩnh ổn trọng thường ngày.
Tim Tô Hạ đập nhanh hơn, không tự giác liếm môi, ngầm hít sâu một hơi, tránh khỏi tầm mắt Hứa Trình, đi về phía hai người.
Lâm Y Nhiên nhét hộp sữa trong tay vào trong tay Tô Hạ, ba người cùng đi về phía trường học “Vị mới, uống siêu ngon.”
Tô Hạ cắm ống hút, uống một ngụm, vị sữa ngọt ngào bùng nổ trong miệng, cô hỏi Lâm Y Nhiên “Ngày hôm qua cha cậu về, không cãi nhau chứ…”
Lâm Y Nhiên chậm rãi thở ra một hơi, nhìn dưới chân, nở nụ cười “Có thể ầm ĩ ra mâu thuẫn gì, không phải là thấy thành tích của mình, cùng với biểu hiện ở trường học, hơi nghiêm túc một chút thuận tiện nói lời thấm thía giáo dục mình một trận ”
Cho dù trong nhà Lâm Y Nhiên có tiền, nhưng cha đã sớm ngoại tình… Cha mẹ ly hôn xong, mẹ cô ấy tái giá, cha cũng thường xuyên không về nhà.
Hơn nữa tính tình Lâm Y Nhiên thẳng thắn, còn có chút kiêu căng, cho nên không có nhiều bạn bè.
Tô Hạ nhếch miệng, cụp mắt xuống, có chút không nói nên lời.
Có lẽ ngày hôm qua Lâm Y Nhiên đang khóc chịu bạo lực ngôn ngữ của cha, cô đang ở trên giường không có liêm sỉ ôm ấp với Hứa Trình, làm đến khi trời đen kịt.
Im lặng mấy giây, Hứa Trình mở miệng “Nhịn một năm nữa, sau đó đăng ký đại học cách xa nhà một chút là được.”
Tô Hạ áy náy không thôi
Lâm Y Nhiên ném hộp sữa vào thùng rác, tay trái ôm cánh tay Tô Hạ, tay phải nắm tay Hứa Trình, cô ấy thở dài nhìn trời “Không muốn, em muốn ở bên hai người, hai người đăng ký ở đâu, em sẽ đăng ký ở đó.”
Tô Hạ nhíu mày, liếc mắt nhìn Hứa Trình một cái.
Trùng hợp là, Hứa Trình cũng nhìn tới, đôi mắt tràn ngập hàm ý sâu xa.
Tô Hạ bị phỏng, vội vàng dời tầm mắt, cô cười nói “Được, được thôi ”
Mặt Lâm Y Nhiên dựa vào vai Tô Hạ “Hạ Hạ, may mà có cậu, nhiều năm như vậy không có cậu và Hứa Trình, mình thực sự không biết nên đi như thế nào tiếp…”
Cô ấy biết tính cách của mình có chỗ thiếu hụt, nhưng chỉ có Tô Hạ sẽ bao dung tính xấu của cô ấy.
Trên trán Tô Hạ chảy đầy mồ hôi, cụp mắt xuống thấy trên mặt Lâm Y Nhiên tràn ngập sầu não.
Cô cắn chặt môi, trái tim đập nhanh hơn, không chỉ đầu không nâng lên nổi, ngay cả tầm mắt cũng không nhịn được tránh né Lâm Y Nhiên.
Khi đi tới cửa trường học, Lâm Y Nhiên cười hì hì, lấy ba tấm vé xem phim ra “Buổi tối cùng đi xem phim đi, thả lỏng một chút trước kỳ thi tuần ”
Tô Hạ từ chối theo bản năng, nhưng bị Lâm Y Nhiên nắm tay làm nũng “Đi đi mà, Hạ Hạ, hửm?”
Tô Hạ lại chảy đầy mồ hôi, chỉ nghe giọng nói của Hứa Trình truyền từ đỉnh đầu tới, trong giọng nói của anh ta còn có ý cười “Đi đi, Tô Hạ, nếu em không đi thì Y Nhiên sẽ bày ra sắc mặt cho anh xem mất.”
Tim Tô Hạ đập quá nhanh, ngay cả đầu đều hơi choáng váng.
Đồng ý Lâm Y Nhiên xong, Lâm Y Nhiên mới tha cho cô.


⬅ Trước Tiếp ➡