Chương 26
Trên thực tế, hiện tại Kiều Khả Nam còn chưa đủ tư cách gọi là luật sư, nhưng ngày đầu tiên hắn bước vào căn phòng này, Lục Hành Chi đã nói “Từ nay về sau, tôi sẽ gọi cậu là Kiều luật sư, hi vọng cậu ghi nhớ mục tiêu của mình, cho đến ngày cậu hoàn thành được nó.”
Dáng vẻ Lục Hành Chi rất trang trọng. Ngay giây phút đó, Kiều Khả Nam đã sinh lòng ngưỡng mộ rất lớn với anh.
Tuy bọn họ đã như vậy như vậy rồi như vậy, Kiều Khả Nam có thể nhận ra, anh không muốn người thứ ba biết … mặt dâm loạn kia, cũng có thể lúc này, lòng từ bi của anh nổi lên, vô tình một cách cố ý “Quan tâm” hắn, ừm, rất tốt.
Kiều Khả Nam quay đầu nhìn anh một lúc, nhưng Lục Hành Chi lập tức trưng ra biểu tình lạnh lùng không quan tâm, Kiều Khả Nam liền phô diễn nụ cười điên đảo tâm hồn của mình nhìn Đình Đình nói “Cám ơn em, hôm nay anh không cần.”
“Dạ..” Đình Đình rời đi.
Kiều Khả Nam cười tủm tỉm, ngồi xuống. Cho nên…. rõ ràng mọi chuyện không phải không hề thay đổi, phải không?
Nhưng hắn không biết, cái “Đã thay đổi” đối với bọn họ là tốt hay xấu nữa.
Kiều Khả Nam vắt óc suy nghĩ, không biết nên trả một nửa tiền phòng cho anh như thế nào, trực tiếp cầm tới nói, “Đây Em muốn trả một nửa tiền phòng hôm qua” chắc chắn không được rồi. Hắn nghĩ đi nghĩ lại, quyết định cất tiền trong bao thư, rồi len lén chèn vào xấp công văn của Lục Hành Chi.
Sau đó Lục Hành Chi cũng phát hiện, anh nhàn nhã kiêu mi nhìn Kiều Khả Nam, Kiều Khả Nam giả đò chuyện không liên can tới mình, thăm dò hỏi “Có vấn đề gì sao?”
“… Không có.”
“Vậy em về chỗ ngồi.”
“Ừ.”
Cuộc sống vẫn trôi qua như cũ, ầm ầm lao về phía trước, bầu không khí giữa hắn và Lục Hành Chi trở lại cảnh không mặn không nhạt. Cả hai cực kỳ ăn ý, không đề cập bất kì vấn đề nào liên quan đến chuyện kia.
Nhưng mà thỉnh thoảng, khi Lục Hành Chi giảng giải cho hắn hướng đi của vài án kiện, hắn lại hơi thất thần, nhớ lại đêm đó, anh cũng dùng giọng điệu không nóng không lạnh này, chu đáo giải thích cho hắn về tuyến tiền liệt, tìm như thế nào, làm sao để … Cắm.
Đôi môi mỏng đoan chính đó, đã từng ngậm cái ấy ấy của mình, ngón tay thon dài hữu lực ấy, đã từng đâm chọt cúc hoa của hắn … Không nghĩ thì chẳng sao, vừa nhớ đến là không ghìm cương được.
Rốt cuộc hắn cũng hiểu tại sao tất cả mọi người nói không nên yêu đương ở văn phòng, tuy giữa anh và hắn không có gì, nhưng hắn cứ nhìn anh lại không khỏi suy nghĩ bậy bạ, liệu hắn có tự tin mình sẽ rút chân ra khỏi vũng bùn này được không?
Lục Hành Chi hiển nhiên cũng nhận ra hắn “Bất thường”, tuy nhiên anh không hề tỏ thái độ khiển trách gì khác.
Bây giờ Kiều Khả Nam cảm thấy may mắn một chút, đó là trong thời gian sống cùng Tô Phái, đã dạy hắn cách bình tĩnh đối mặt bão bùng trong cuộc sống.
Lần gần nhất nhớ tới cậu, là khi xem lịch tháng thì trông thấy một ngày được khoanh bằng mực đỏ, trên đó ghi “Kỷ niệm ba năm yêu nhaụ”
Kiều Khả Nam lặng đi một lúc … thật lâu sau, cảm giác chua xót đau đớn cũng vơi đi, hắn gập cuốn lịch, tự pha cho mình một tách trà nóng.
Quá khứ.
Tô Phái và hắn, Lục Hành Chi và hắn …. đã qua rồi.
Hắn mở máy vi tính, đăng nhập MSN.