Chương 29
Lục Hành Chi xách túi đồ bước vào, ban đêm tòa nhà chìm trong một mảnh yên tĩnh, hôm nay là thứ sáu, là ngày nhân viên được về sớm, trừ phi có công việc quan trọng, nếu không chẳng ai muốn ở lại. Cửa phòng làm việc của anh khép hờ, hắt ra ánh sáng le lói, Lục Hành Chi ghé nhìn, từ góc anh đứng, có thể thấy Kiều Khả Nam đang nằm dài trên bàn, xung quanh ngổn ngang giấy tờ, vẻ mặt đau khổ.
Tên nhóc này sau lưng mọi người lập tức vứt bỏ hình tượng, tháo giày da, hai chân khoanh tròn trên ghế, cà vạt nới lỏng, vạt áo trễ xuống để lộ một mảnh da thịt trắng nõn, lọn tóc mềm mại rũ trước trán, cậu lắc lắc đầu, rồi lại giật mình ngước lên, nhưng điều thực sự khơi gợi cảm giác muốn phạm tội của Lục Hành Chi, đó là ── cậu ta lại bắt đầu cắn bút.
Mấy chiếc răng trắng như sứ nhẹ nhàng mài trên đầu bút, đầu lưỡi thỉnh thoảng lộ ra, tránh việc nuốt bút quá sâu…
Lục Hành Chi nuốt nước miếng, hầu kết di chuyển lên xuống, máu nóng dồn xuống bụng dưới, anh không thể tin nổi, chỉ là nhìn một người, mà còn không có bất kì động tác khiêu khích nào, mình cũng có thể cương.
Đây cũng là nguyên nhân hơn một tháng qua, Lục Hành Chi không thể giống trước thoải mái la mắng cậụ
Anh không muốn thừa nhận, cũng không muốn phủ nhận, sự hiện diện của cậu đang làm anh xao động.
Đôi mắt Lục Hành Chi trầm xuống, gõ cửa đi vào “Sao còn chưa về?”
“Sếp ” Kiều Khả Nam giật bắn, suýt thì té xuống ghế.
Hắn vội vã đứng nghiêm, hấp tấp thắt caravat, khom lưng mang giày.
Nhìn từ trên cao, anh có thể thấy làn da thấp thoáng, Lục Hành Chi im lặng chiêm ngưỡng, khóe miệng cong lên.
“Ăn cơm chưa?”
“Ai, em còn chưa có gì bỏ bụng đây ” Kiều Khả Nam vò đầụ”Vụ này có chút vấn đề…”
Lục Hành Chi không phải loại người hay quan tâm chăm sóc người khác, nhưng dù sao cũng là đồng nghiệp, còn không ít lần mua cơm giúp nhau, Kiều Khả Nam đã tập trung làm việc thì rất hay bỏ bữa. Liên tục một hai tháng, cậu gầy đi không ít.
“Ăn trước đã, vấn đề ở đâu?”
“Oh yeahhh ──” Kiều Khả Nam nhận túi đồ của anh, thụ sủng nhược kinh, trà chanh lại còn là món hắn thích nhất
Hắn uống một ngụm trà, xoay người lấy tài liệụ Ban đầu, văn phòng của họ được bố trí hai chiếc bàn đấu với nhau thành hình chữ “L”, ở giữa bày bàn trà và bộ ghế sô pha, từ lúc Kiều Khả Nam đến, đã thành công chiếm một nửa giang sơn của quốc vương.
Kiều Khả Nam “Em nghĩ vụ này hơi khả nghi…”
Lục Hành Chi “Hum?”
“Chỗ này này, anh xem.” Kiều Khả Nam chỉ vào một chỗ, chờ lúc hắn nói xong, mới giật mình phát hiện hắn và Lục Hành Chi đã ngồi sát vào nhau từ lúc nào
Hai người vai chạm vai, mùi thuốc lá pha lẫn Hugo Boss trên người Lục Hành Chi, chiếm giữ toàn bộ khứu giác của hắn.
Gò má anh cong gầy khôi ngô, mắt mày sắc nét như điêu khắc, mái tóc bình thường được chải vuốt gọn gàng bây giờ hơi rối, dường như còn lướt qua tai hắn.
Từ đêm ấy ấy đến nay, đây là lần đầu tiên hai người gần gũi, Kiều Khả Nam như ngồi trên đống lửa, chân tay cứng ngắc, bất hiển sơn lộ thủy nhích người ra xa, cầm ly súp Oden chuẩn bị ăn.
Bất hiển sơn lộ thủy Màn sương mù che khuất non nước Nghĩa bóng là “Bí mật, không để lộ ra”