Lạc Lối Trong Anh
Chương 31
⬅ Trước Tiếp ➡

Lục Hành Chi liếc mắt, nắm đầu nấm, xoa xoa bóp bóp.
Rất nhanh, dương v t của hắn đã phồng to.
Kiều Khả Nam thở dốc nặng nề, rên rỉ. “A a… nhẹ chút, nhẹ chút ”
Lục Hành Chi cố ý bóp vào đỉnh quy đầu, Kiều Khả Nam lập tức co giật, giống hệt một chú cá mắc cạn, hắn chỉ có thể run run thân thể, há miệng thở dốc.
Một tay Lục Hành Chi trượt xuống vuốt ve phần gốc, một tay thì thám hiểm phía trên, vén áo sơm mi của Kiều Khả Nam, luồn tay vào, nhẹ nhàng vuốt ve làn da láng mịn. Cảm giác siêu tuyệt, đã từng nhập ngũ nhưng không thô ráp giống mấy anh chàng cao to đen hôi, bắp thịt còn rất rắn chắc, anh thích.
Bàn tay tội ác tiếp tục trườn lên ngực cậu, bắt được đầu v , nhéo một cái.
“Á ” Eo lưng Kiều Khả Nam giật bắn, ngay sau đó che miệng, phát ra tiếng thở dốc “Hừ hừ”.
Lục Hành Chi chơi đùa đầu v một hồi, lúc thì dùng móng tay gãi gãi trên đỉnh, khi lại trái phải thay nhau sờ sờ, vân vê.
Cậu nhỏ Kiều Khả Nam càng cứng, trồi gân, khẽ rung rung. Lục Hành Chi thấy thế nhướn mày. “Rốt cuộc cậu thích bị chơi v đến mức nào vậy.”
Kiều Khả Nam “…”
“…” Thấy cậu không trả lời, Lục Hành Chi bèn cố ý bóp mạnh đầu v bên trái.
Kiều Khả Nam “Quan toà, chuyện đó với chuyện chúng ta đang làm có liên quan đến nhau sao?”
Lục Hành Chi “Không liên quan?”
Kiều Khả Nam “À, đây là bí mật quốc gia, không thể trả lời.”
Thấy tên nhóc này còn dám ba hoa. Lục Hành Chi cười cười, cũng không thèm để bụng, bắt đầu “điều tra” “Để xem.”
Tay Lục Hành Chi từ bên trong lột bỏ áo sơ mi, từ cúc đầu tiên, gỡ từng viên từng viên đến cúc áo cuối cùng, sau đó vén áo may ô của hắn lên, lộ ra cơ thể trắng nuột đầy sức sống, bộ tây trang nghiêm túc ban đầu giờ chỉ còn một chiếc caravat. Quả là cảnh đẹp, bổ mắt tốt đầu v bị anh vân vê nhào nhặn đứng thẳng, phần da xung quanh bị bóp đỏ ửng.
Lục Hành Chi nghiêng người cắn xương quai xanh của cậu, đầu lưỡi liếm láp xung quanh viên thịt, nhưng nhất định không đụng vào “điểm chính.”
đầu v Kiều Khả Nam ngứa ngáy, hạt đậu lộ liễu trong không khí lạnh lẽo càng ngày càng khó chịu, cổ họng như bị nghẹn, hắn muốn hơn thế nữa.
Hai tay hắn luồn trong mái tóc Lục Hành Chi, hơi siết, hi vọng anh hiểu được ý mình, nhưng Lục Hành Chi mắt điếc tai ngơ, một đường hôn từ ngực, xuống bụng, đảo quanh rốn, liếm láp thoả thích.
Kiều Khả Nam thấy không đủ… Cực kì không đủ “Anh…..”
“Ừ?” cuối cùng Lục Hành Chi cũng chịu ngẩng đầu, ánh mắt bất thiện.
Gò má Kiều Khả Nam ửng hồng, sao trước giờ mình không phát hiện, Lục luật sư … vô lại thế chứ? Mà lúc này mới nhận ra thì đã quá muộn, trên tòa án cũng vậy, luôn dồn đối thủ vào chỗ chết không kịp ngáp, bây giờ lại ứng nghiệm lên hắn mười phân tròn mười.
Kiều Khả Nam có thể khẳng định, nếu mình không tự cầu xin, thì dù hai người đã vịt xã chao đầy đủ, anh cũng không thèm đụng đến đầu nhũ hắn.
Kiều Khả Nam – Bại “Thích…”
“Uhm?” Con ngươi Lục Hành Chi tối lại, nhìn chằm chằm người trước mắt, khóe mắt của cậu đỏ hồng vì xấu hổ, nước mắt rơm rớp rất mê người.
“Em thích… bị bóp… đầu v …” Giọng nói càng về sau càng lí nhí.


⬅ Trước Tiếp ➡