⬅ Trước Tiếp ➡

Hắn trân trân nhìn Tô Phái thu dọn hành lý, giọng nói linh hoạt như nước chảy mây trôi “Phòng này là của anh, có điều chi tiêu hàng ngày là do em trả, em sẽ không đưa anh tiền thuê phòng. Hai ngày sau em đến dọn đồ, nếu anh không muốn nhìn thấy em, em sẽ lựa thời gian anh không có ở nhà…”
Tô Phái quay lại nhìn hắn, đôi môi run run, dường như muốn nói thêm gì đó, cuối cùng cậu lên tiếng “Anh… giữ gìn sức khỏe.”
Dứt lời, cậu ta xoay người, Kiều Khả Nam tiến lên, bắt được cổ tay cậụ “… Vì sao?”
Tô Phái ngoảnh lại, đôi mắt trong vắt khẽ long lanh. “Cái gì vì sao?”
“Vì sao… cùng người khác?” Ánh mắt của Tô Phái đâm thẳng vào tim hắn, Kiều Khả Nam lập tức cảm thấy đau lòng.
Trực giác của hắn mách bảo, chắc phải có lý do gì Tô Phái mới ngoại tình … nhưng chuyện đã tới nước này, truy cứu còn tác dụng nữa sao?
Tuy vậy, hắn vẫn muốn có một đáp án chính xác.
Ngày hôm qua hắn không trực tiếp vạch trần, có lẽ là muốn bình tĩnh nghe cậu giải thích. Chung sống ba năm, không xảy ra xung đột lớn, có thể thấy trong phương diện sinh hoạt bọn họ rất phù hợp. Tô Phái là mối tình đầu của hắn, hắn đã từng nghĩ đời này hắn chỉ cần mình cậu, trăm triệu lần không ngờ tới…
Trong lòng Kiều Khả Nam dâng lên mùi vị không thể nói ra.
Đắng chát.
Tô Phái nhìn hắn một lúc lâu, sau đó mới thở dài đáp “Kĩ thuật làm tình của anh rất tệ.”
Kiều Khả Nam cho là mình nghe nhầm.”…. Cái gì?”
“Mỗi lần làm cùng anh, em đều rất đaụ” Tô Phái nói.
“…” Kiều Khả Nam biết rõ chuyện giường chiếu của họ không mấy hài hòa, Tô Phái mỗi tháng chỉ cho phép hắn quan hệ một lần, thậm chí đã từng dụ cậu làm vào buổi sáng, cảm giác cũng chẳng sung sướng lắm.
Thế nhưng tối hôm qua, ở trong căn phòng này, cậu ta lại có dáng vẻ thỏa mãn như vậy, mặc cho người đàn ông kia xâm phạm…
“Chúng ta là lần đầu tiên của nhau, em cũng không biết làm cách nào mới đúng, lần đầu hỏng, thực tế hoàn toàn không dễ như tiểu thuyết miêu tả, lần đầu tiên… bên ngoài. Em không hề cố ý, lần đó em bất cẩn uống quá nhiều rượu, chỉ là sau đêm đó … Em không quên được.”
Kiều Khả Nam nghe đến ngu người.
“Sau đó em đã cố thử lại cùng anh, làm thế nào cũng thoải mái, có lẽ thân thể chúng ta không hợp. Em đối với anh… có tình cảm, sống bên cạnh anh em rất hạnh phúc, em đã muốn kéo dài được ngày nào hay ngày đó, bây giờ xem ra không được rồi.” Tô Phái bất đắc dĩ nói.
Thực sự, có một khoảng thời gian Tô Phái rất để bụng chuyện ân ái của họ, mấy đêm liên tục tư thế gì cũng dám thử, chỉ là trời không chiều lòng người, hi vọng càng nhiều thất vọng càng lớn, đến nỗi Tô Phái phải bật khóc “Tại sao cứ như vậy chứ…”
Kiều Khả Nam đau lòng, liền nói cậu không cần tự ép mình, đồng chí giải quyết cho nhau không nhất thiết cứ phải cắm vào, chỉ cần tuốt tuốt ống, khẩu giao giúp nhau giải tỏa cũng được.
Không ngờ chân tướng lại như thế này.
“Được rồi, em đi đây. Quãng thời gian này là em có lỗi với anh, hi vọng anh tìm được một số 0 phù hợp, không thì… anh thử làm 0 xem, biết đâu anh lại hợp thì sao.”
Tô Phái kéo hành lý rời đi.
Kiều Khả Nam ngay câu “Tạm biệt.” còn chưa kịp nói, đã bị câu kia của Tô Phái gõ cho tỉnh mộng.


⬅ Trước Tiếp ➡