Chương 27
lệnh, hai người gặp nhau lần đầu ở nha môn.
Sở Thanh Nhai chỉ mới chớp mắt một cái, hai người đã phải lòng nhaụ Sau khi thành thân, Lư Dực liền giải ngũ, về quê Vĩnh Châu làm một công tử nhàn hạ, ngày thường buôn bán làm ăn, cùng phu nhân đùa giỡn, sống rất thoải mái.
Hóa ra cả nhà này, chỉ có Sở Thanh Nhai là khác biệt, ngày thường lạnh lùng, như thể cả thế giới đều nợ hắn.
Tên cẩu quan không biết hưởng phúc..
Giang Ly lại bắt đầu phẫn uất.
Căn nhà do nhà họ Lư tặng nằm ở nhà thứ ba phía tây cầụ Lúc trước ở Quế Đường nàng có nghe Trịnh Kiệu nhắc đến, nàng còn tưởng đó là một ngôi nhà ba gian bình thường, nhưng đến khi gả vào mới biết nơi này rộng rãi như thế nào.
Kho nằm ở phía bắc, phải đi mất một khắc mới tới sảnh đường phía tây, quãng đường đó chẳng khác gì một tiểu viện.
Trước tiên phải đến một gian nhà nhỏ lấy chìa khóa.
Lư Dực bảo nàng đợi ở bên ngoài "Bên trong nhiều bụi, sợ làm bẩn bộ quần áo đẹp của đệ muội, lại khiến Minh Uyên ghi hận ta." Để phòng cháy, trong sân không có cây cối, toàn là gạch đá lát nền, giếng nước.
Giang Ly hơi say cơm, bị nắng trong sân chiếu đến mức choáng váng.
Nàng đang buồn chán dùng giày thêu giẫm kiến chơi, thì lại thấy một con mèo đen mắt xanh bỗng nhiên nhảy ra từ đám cỏ thưa thớt.
Phía sau nó là một con chó đen tuyền.
Con chó này còn béo hơn cả Tiểu Hắc nhà nàng, hiển nhiên là trong nhà có người cho ăn.
Nó ngửi ngửi quần áo nàng, liền chạy đến vẫy đuôi.
"Ngươi còn chưa biết ta có phải kẻ trộm hay không, mà đã đến nịnh bợ rồi.." Cửa phòng kẽo kẹt mở ra, Lư Dực từ bên trong đi ra, tay cầm một chùm chìa khóa nặng trịch, sắc mặt nghiêm trọng "Không ổn rồi, mất một chiếc chìa khóa.
Không biết có phải hạ nhân lấy trộm hay không.
Chúng ta quay về trước, nói với nhạc phụ nhạc mẫụ" Con chó đen tuyền quay người gầm gừ với hắn vài tiếng, rồi hắt hơi một cái.
Giang Ly nhìn hắn, rồi chỉ vào một gian kho phía đông nói "Tỷ phu, hay là huynh đưa chìa khóa gian này cho ta trước, ta vào xem trước, đi đi lại lại cũng mất một nén nhang, vừa rồi ta đi hơi mệt." Lư Dực nhìn chùm chìa khóa, do dự một lát, rồi lắc đầu "Đệ muội vẫn nên về cùng ta trước đi." Nói xong, hắn đi vòng qua con chó, đi trước ra khỏi cửa viện.
Giang Ly lặng lẽ đi theo phía sau, lại hỏi "Tỷ phu, hôm qua huynh nói câu đó, làm tỷ tỷ giận rồi, hay là lát nữa đi xin lỗi tỷ ấy nhé?" "Ta tự biết xin lỗi." Cả đường đi hắn không nói thêm gì nữa.
Đi thêm nửa nén nhang, mắt thấy sảnh đường đã gần kề, Sở Thiếu Đường và Liễu Lan Cung đang dìu nữ nhi bước xuống bậc thang.
Giang Ly vượt qua Lư Dực, nhanh chóng đi đến trước mặt Sở Đan Bích đang ngạc nhiên "Tỷ tỷ.." "Sao lại quay về nhanh vậy?" Còn chưa dứt lời, phía sau lưng bỗng nổi lên gió mạnh.
Giang Ly không nói hai lời, kéo Sở Đan Bích né tránh ra sau giàn hoa ở hành lang.
Chỉ nghe "vút" một tiếng, quay người nhìn lại, thấy một tia hàn quang như chớp, chẻ đôi giàn hoa lao thẳng đến mặt "Phu quân, chàng.." Sở Đan Bích kinh hãi biến sắc.
"Hắn là giả " Trong nháy mắt, lưỡi kiếm sáng loáng đã đến gần.
Giang Ly không kịp nghiêng người, cắn răng ngồi xổm xuống, che bụng cho nàng.
Mắt thấy nàng chuẩn bị phải đổ máu, "keng" một tiếng, một