⬅ Trước Tiếp ➡

diện với ánh mắt âm u của người đàn ông trước mặt.
Thẩm Như Quy vẫn mang dáng vẻ đen tối của một gã cặn bã giả trang văn nhã hiền lành, gọng kính mạ vàng, áo sơ mi màu đen cài cúc tới cái trên cùng.
Giữa ngón tay lộ rõ khớp xương kẹp một điếu thuốc, làn khói trắng lượn lờ quấn lấy dải lụa đỏ đang buộc trên cổ tay anh.
Mộ Từ vẫn không nhúc nhích, rõ ràng cô không thể ngờ được sẽ gặp lại Thẩm Như Quy ở đây, nửa tháng trước, vào buổi tối hôm đó, anh phát tiết đủ rồi thì đi tắm, tắm xong đóng cửa bỏ đi, cô giống như rác rưởi bị ném vào một góc.
Thẩm Như Quy rít một hơi thuốc lá, thờ ơ mở miệng "Vào tận nhà vệ sinh nam, đói khát đến mức này sao?" "..." Nhà vệ sinh nam???
Mộ Từ cứng ngắc nhìn sang bên trái, cấu tạo bồn nướƈ tıểụ..
Ối "...
Tôi đi nhầm." Cô đã cởi được mấy cúc trên của sườn xám, nội y màu đen bao bọc hai cái bánh bao trắng mềm như tuyết đang nửa ẩn nửa hiện.
Có người tới.
Tiếng bước chân càng ngày càng gần, Mộ Từ bất chấp không quan tâm đến đồ vật rơi trong bồn rửa mặt, chỉ nghĩ là phải đi ra ngoài, nhưng chưa kịp bước tiếp thì đã bị Thẩm Như Quy ôm eo đẩy mạnh vào ngăn trong cùng.
Một tiếng 'xoạch' vang lên, khóa cửa bị đóng lại.
Mộ Từ ???
"Em thích chơi kích thích à?" Thẩm Như Quy dụi tắt đầu thuốc, thẳng tay luồn vào trong váy của Mộ Từ.
Anh lộ rõ ý đồ sẽ chơi cô tại đây, trong không gian chật hẹp này, như thể một con dã thú ẩn nấp rồi đột ngột tấn công bất ngờ.
"...
Thẩm, Như, Quy." Mộ Từ mặt đỏ tai hồng, cô đã biết thủ đoạn của người đàn ông này, cô cắn cắn môi thì thầm gọi tên anh.
Cô trưng ra một đôi mắt ướt át lộ ra sự khẩn trương, vờ như tức giận, lại có vẻ cầu xin thương xót, bởi vì người bên ngoài đã vào trong, cô hoàn toàn sợ hãi không dám nói lời nào.
Giọng nói trầm thấp khàn khàn của Thẩm Như Quy vang lên sát bên tai cô "Đoán xem người bên ngoài là ai, nếu đoán đúng sẽ buông tha cho cái váy này." Mộ Từ suýt chút nữa đã chửi mắng người, nhưng một lát nữa cô còn muốn đi gặp đạo diễn.
Chẳng lẽ lại khỏa thân đi gặp?
Thẩm Như Quy biến thái chết tiệt này chắc chắn nói được thì làm được.
Nhưng làm thế nào để đoán được?
Khi Mộ Từ đang chuẩn bị nói vài câu nhẹ nhàng, những người bên ngoài chợt nói "Đi nói với đạo diễn Lý một câu, Mộ Từ sẽ là nữ chính trong bộ phim của ông ấy." Tên của cô, giọng của Cố Trạch.
Một giây tiếp theo, ngón tay của Thẩm Như Quy xuyên qua mép quần lót, trực tiếp cắm vào hoa huyệt khô khốc của cô.
Mộ Từ quen biết Cố Trạch mười năm, làm sao có thể không nhận ra giọng nói của anh ta.
Trong nhà vệ sinh không có người khác, rất yên tĩnh, Cố Trạch đang gọi điện thoại, hình như người bên kia có trả lời, từng câu từng chữ đều rõ mồn một.
Hôm nay ngày gì vậy ...
Từng xô máu chó cứ dội thẳng lên đầu cô.
Mộ Từ thất thần, hơi lạnh trên người Thẩm Như Quy toát ra càng lạnh lẽo, đôi mắt đen càng trở nên u ám dưới cặp kính gọng vàng, trên mặt là vẻ cười như không cười.
Ngón tay cắm bên trong cơ thể Mộ Từ bắt đầu giở trò xấu, ngón tay cong lại, moi đào, nhấn vào điểm nhạy cảm của cô.
"Uhm..." Mộ Từ như bừng


⬅ Trước Tiếp ➡