Chương 4
bất mãn đẩy người đàn ông trên người ra "Anh đánh mông tôi mạnh đấy, tôi ghét nhất là ai đánh mông tôi." Phong Viễn hừ lạnh "Ai bảo cô uốn éo làm gì, không phải quyến rũ tôi à." Chất lượng của giường quá kém, Ngu Mính không muốn làm tiếp với anh ta nữa.
Mặc dù cô là nữ chính PO18 nhưng khi thoát khỏi cốt truyện thì cô rất kén chọn đối tượng lên giường.
Tổng giám đốc trước kia lên giường với cô trong cốt truyện rất thô bạo, cái gì cũng nhét vào bên dưới người cô nên đã tạo cho cô ám ảnh không nhỏ, cô vẫn thích dịu dàng một chút.
Người đàn ông nhìn cô đứng dậy mặc quần áo, hai quả đào bị nhét vào trong chiếc váy hai dây, cái mông trắng nõn còn vết đỏ nổi bật.
Cổ họng anh ta giật giật, âm thanh hơi trầm khàn nói "Vậy là đi à?
Đúng là không có lương tâm, tôi còn chưa bắn nữa." Ngu Mính trợn trắng mắt "Không muốn làm với anh nữa.
Lần sau cũng sẽ không nhận sách có anh nữa đâụ" Lúc người giấy nhàm chán có thể đi đến cục quản lý làm nhiệm vụ, đi đến quyển sách bị hố khác đóng vai một nhân vật khác, chính mình ngẫu nhiên cũng có thể phát huy cốt truyện, phụ trách lấp hố tuyến cốt truyện, sau khi nhiệm vụ hoàn thành thì có thể nhận được khoản tiền lương không nhỏ.
Mặc dù mỗi tháng cục quản lý sẽ phát tiền trợ cấp, nhưng tiền mà, ai lại không yêu, vì thế rất nhiều người bất chấp đi làm nhiệm vụ.
Ngu Mính không giống vậy.
Cô làm nhiệm vụ không phải vì tiền, chỉ vì lên giường mà thôi.
Nhưng nữ chính thì luôn bị người khác tới sớm chiếm nên cô chỉ có thể làm nữ phụ.
Lúc nữ phụ lên giường luôn luôn thô bạo, Ngu Mính làm xong thì đã không muốn làm tiếp nữa.
Cô thích dịu dàng, cái kiểu giống như vị Tấn Giang nhà kế bên ấy.
Phiền ghê, tại sao anh ta lại là Tấn Giang cơ chứ Cái ấy thô to bị che hai chữ ngày hôm qua đã dọa đến cô rồi, nhưng thần kỳ hơn là cô lại không từ bỏ ý định không đếm xỉa đến chỗ bị làm mờ, đặt mông ngồi lên gậy thịt của anh, nhưng kết quả là có một lực thần kỳ đẩy cô ra..
Lâm Vọng nhìn cô, ánh mắt rất áy náy "Xin lỗi, thiết lập của tôi chính là như vậy." A a a a Thiết lập đáng chết Dịu dàng đáng chết Tấn Giang đáng chết Ngu Mính còn chưa từ bỏ ý định, lại đi gõ cửa phòng Lâm Vọng.
Lâm Vọng đang làm bánh ngọt, thấy cô thì dịu dàng cười một tiếng "Cô có muốn nếm thử một chút không?" Cupcake làm ngon hơn ở tiệm, ngọt mà không ngấy.
Ngu Mính ăn ăn, nhìn thấy dáng vẻ tuấn tú lịch sự của anh thì bên dưới lại bắt đầu chảy nước.
Gò má cô đỏ ửng, ngồi trên ghế trong phòng ăn của anh uốn tới ẹo lui, dùng góc ghế ma sát huyệt nhỏ, phát ra tiếng rên rỉ kiều mị.
Lâm Vọng kỳ quái nhìn cô một cái "Cô bị bệnh à?
Mặt đỏ như thế?" "Đúng vậy." Cô leo lên người anh, ngồi xuống bắp đùi anh, kéo tay anh sờ hoa huyệt của mình "Anh Lâm Vọng, chỗ này của Mính Mính rất khó chịu, anh giúp Mính Mính sờ một cái có được không.." Một bên tai của Lâm Vọng đỏ lên, anh muốn thu tay lại "Không được..
hôm qua cô cũng nhìn thấy rồi, chúng ta không thể làm loại chuyện đó." "Anh sờ em là được.
Em không sờ anh là chẳng có chuyện gì đâụ Mính Mính vội vàng nhanh chóng đặt tay anh vào trong bắp đùi,