Tiếp ➡

"Reeng.." Tiếng chuông tan học kéo dài vừa vang lên, lớp học lập tức trở nên ồn ào náo nhiệt.
Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ tím cả chân trời, lan dần lên bầu trời trên khuôn viên trường học.
Kỷ Thu thu dọn sách vở, đeo cặp lên lưng, xuôi ngược dòng người đang hướng về phía cổng trường.
"Kỷ Thu, lại đây." Khi đi ngang qua cửa văn phòng giáo viên, cô bị giáo viên chủ nhiệm gọi lại.
Chủ nhiệm là một cô giáo đã ngoài bốn mươi tuổi, chỉ còn hai năm nữa là về hưụ Thông thường với độ tuổi này, nhà trường sẽ không phân công làm chủ nhiệm lớp nữa, nhưng bà ấy thì khác, lớp tốt nghiệp nào bà ấy dẫn dắt cũng có tỷ lệ đậu đại học top đầu cao nhất, thậm chí là 100% học sinh đều đậu đại học, nên nhà trường đã để bà ấy tiếp tục dạy thêm một khóa cuối.
Kỷ Thu cúi đầu, lặng lẽ lấy bài thi mô phỏng kỳ thi học sinh giỏi ra, trải ngay ngắn trước mặt giáo viên.
Trên đó chữ đỏ chữ đen xen lẫn nhau, tuy toàn là dấu tick đúng, nhưng vẫn chi chít những phần sửa bài.
Giáo viên chủ nhiệm chẳng thèm nhìn bài, đặt úp tờ giấy lại, giúp Kỷ Thu chỉnh lại vạt áo, thấy dáng vẻ cô yếu ớt cúi đầu lặng thinh, bà ấy định nói gì đó nhưng lại ngập ngừng.
Cuối cùng vẫn phải mở lời "Kỷ Thu, bây giờ đã bước vào giai đoạn ôn tập lớp 12 rồi, em cũng là học sinh cuối cấp, nhà em lại không ở đây, một mình thuê trọ bên ngoài không phải cách lâu dài.
Ở ký túc xá trường vẫn là biện pháp tốt nhất." "Nếu em có khó khăn gì thì cứ nói với cô, cô sẽ cố hết sức giúp em, được chứ?" Giáo viên chủ nhiệm nhìn Kỷ Thu, nhưng lại không cảm nhận được chút cảm xúc nào từ cô.
Thấy cô vẫn không phản ứng gì, bà ấy lại nói "Tuần này là cơ hội cuối cùng rồi, em cứ suy nghĩ đi.
Phải biết rằng kỳ thi đại học có thể thay đổi cả cuộc đời em, thậm chí là cả gia đình em nữa.
Tự em suy nghĩ thật kỹ đi nhé." Từ đầu đến cuối, Kỷ Thu không nói lấy một lời.
Thành tích của cô rất tốt, dù chỉ học lớp thường cũng có thể lọt top 20 toàn khối.
Nửa đầu năm lớp 11 khi trường tổ chức phân lớp, cô được đặc cách vào lớp chọn.
Giờ mới chỉ là ngày thứ hai của học kỳ hai lớp 11, giáo viên chủ nhiệm đã đến khuyên cô chuyển vào ở ký túc xá.
Hôm nay là lần thứ hai cô chủ nhiệm nhắc đến chuyện đó rồi.
Ý của chủ nhiệm là, Kỷ Thu dù học bán trú mà vẫn đạt thành tích cao như vậy, nếu ở nội trú thì nhất định thành tích sẽ còn đột phá hơn nữa.
Biết đâu sau này có thể thi vào Thanh Hoa hay Bắc Đại cũng không chừng.
Kỷ Thu siết chặt rồi lại thả lỏng quai cặp, đầu ngón tay bị niết đến trắng bệch.
Vết chai trên ngón giữa như một huy chương khảm sâu vào da thịt.
Những lý lẽ ấy Kỷ Thu đều hiểu cả, nhưng cô không thể làm vậy được.
Cô bắt buộc phải đi học bán trú, như vậy mới có thời gian rảnh để đi làm thêm.
Giáo viên chủ nhiệm thấy cô im lặng, chỉ đành thở dài, lại nói "Trường chuẩn bị giải tán khối quốc tế, những học sinh đó sẽ được phân về các lớp thường.
Lúc đó cô sẽ sắp xếp một bạn từ khối quốc tế ngồi cùng bàn với em, được chứ?
Tính em trầm lắng, cứ mặc kệ bọn chúng là được." Kỷ Thu gật đầụ Khối quốc tế toàn những cậu ấm cô chiêu giàu có, bọn họ cũng chẳng


Tiếp ➡