⬅ Trước Tiếp ➡

Kỷ Thu "Cưng, tới đây " Kỷ Thu bị gọi tên thì lập tức giật thót, nhìn quanh một lượt rồi siết chặt góc áo, từng bước chân đều cực kỳ nặng nề.
Bộ dáng ngại ngùng rụt rè như thế, nếu là người phụ nữ khác, tổng giám đốc Kim đã khó chịu quát tháo từ lâu, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay ông ta lại thấy rất cô gái này rất vừa ý mình.
Nhìn chẳng khác gì học sinh cấp ba, vừa nhìn đã biết là chưa từng bị ai "xơi".
Quản lý Vương đúng là rất biết gu của ông ta thích kiểu gì.
Tiếng ca hát rộn ràng cũng ngừng lại, chỉ còn tiếng nhạc nền dập dìụ Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Kỷ Thụ Bao gồm cả người đàn ông đang ngồi lặng yên ở quầy bar.
Ánh đèn trong phòng bao chói loá, khoé môi anh nhếch lên nụ cười giễu cợt, chú Kim đúng là biết chơi, ôm hai "gà già" còn chưa đủ, lại còn ráng vớ thêm một cô nàng còn "zin".
Nhưng rồi, khi ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô gái mà chú Kim vừa chỉ định.
Không, phải gọi là cô bé mới đúng.
Nụ cười trên môi Giang Quân cứng đờ.
Anh chậm rãi đặt ly rượu xuống, ánh mắt dán chặt vào cô gái đang rụt rè bước tới bên chú Kim, vừa e thẹn vừa mê hoặc.
"Mẹ nó." Giang Quân khẽ chửi một tiếng.
Anh sải bước đến bên chỗ Tổng giám đốc Kim, thì thầm một câụ Tổng giám đốc Kim hơi bất ngờ, sau đó phá lên cười "Cháu trai ngoan, hiếm khi thấy cháu cũng để mắt đến ai đấy Vậy tặng cháu đó, cháu cũng nên khai trai đi " Giang Quân chẳng biểu lộ cảm xúc gì, chỉ gật đầu, rồi xoay người nhìn thẳng vào Kỷ Thụ Kỷ Thu đang căng thẳng đến mức chẳng để ý đến Giang Quân, ngay khoảnh khắc tiếp theo, cả người cô đã bị nhấc bổng lên.
Kỷ Thu kinh ngạc ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải ánh nhìn của Giang Quân, tim cô như hụt mất một nhịp.
Giang Quân cắt tóc ngắn gọn gàng, đường nét khuôn mặt sắc sảo, đôi môi mỏng mím chặt, ánh mắt nhìn Kỷ Thu vừa lạnh lùng vừa phảng phất chút tức giận.
Anh bước đi vội vã, trông cứ như thể sắp nuốt chửng Kỷ Thu đến nơi.
Kỷ Thu không hiểu sao lại thấy tủi thân, lại cảm giác dưới thân lành lạnh, váy ngắn quá, mà người này cứ ôm cô kiểu đó thì thế nào cũng lộ hết.
Cô vội đưa tay kéo váy xuống.
Giang Quân bực bội, không chút kiên nhẫn, thả Kỷ Thu xuống, trực tiếp cởi áo khoác buộc vào eo cô, rồi lại bế Kỷ Thu lên, tiếp tục đi thẳng về phía trước.
Một chuỗi động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, hoàn toàn không cho Kỷ Thu cơ hội lên tiếng.
Cô không biết anh định đưa mình đi đâu, nhưng lại mơ hồ cảm nhận được thứ gì đó cứng rắn áp sát vào người mình.
Bất giác, hình ảnh từ đoạn phim mà Lâm Nhung cho cô xem trên xe lúc trước hiện lên trong đầụ Kỷ Thu xấu hổ, rúc vào hõm cổ người đàn ông, len lén ngước mắt, chỉ có thể thấy đường viền cằm sắc nét và yết hầu khẽ chuyển động của anh.
Kỷ Thu nghĩ, nếu lần đầu tiên thuộc về người đàn ông này, có lẽ cũng không tệ lắm.
Sát gần tới phòng, người đàn ông đổi sang dùng một tay đỡ lấy mông của Kỷ Thu, tay kia lôi thẻ phòng ra quẹt mở cửa.
Vừa vào phòng, đèn cũng chẳng thèm bật, lập tức ép Kỷ Thu lên cánh cửa, hơi thở nặng nề, môi càng lúc càng áp sát.
Ngực Kỷ Thu phập phồng, khẽ giãy giụa, tiếng rên khe khẽ tràn khỏi khóe môi "Ưm.." Vành tai chợt cảm nhận được hơi


⬅ Trước Tiếp ➡