⬅ Trước Tiếp ➡
Yêu cầu duy nhất của Tiết Duật chính là có thể lên mạng.
Ngô Lam rót một ly nước trái cây, trước khi chuẩn bị đi nghỉ ngơi thì nhắc nhở Lương Nguyệt Loan: "Tiểu Tiết không biết đường, ngày mai con trở về cùng với thằng bé đi."
Lương Nguyệt Loan giả vờ không nghe thấy.
Cô không muốn về nhà cùng với Tiết Duật.
Ngô Lam vào nhà rồi lại nói thêm lần nữa: "Con đã lưu số điện thoại chưa?"
"Trường học lớp mười hai không được phép sử dụng điện thoại." Lương Nguyệt Loan buồn bực đáp lại, ngòi bút chọc hai lỗ trên trang giấy.
"Vậy khi nào con tan học thì đến lớp tìm thằng bé, mẹ đi ngủ trước, con đừng thức quá muộn."
Bốn giờ rạng sáng Lương Nguyệt Loan vẫn còn chưa ngủ, cô trằn trọc qua lại trong đầu đều là gương mặt phiền lòng kia của Tiết Duật. Bản chuyển ngữ này được đăng tại web truyensacfull.com.co. Mọi người nhớ qua web chính chủ đọc
***
Ngày đầu tiên khai giảng, giáo viên của các môn căn bản đều không lên lớp, học đến lớp mười hai cũng không có ai chép bài tập về nhà, hai trường học sáp nhập, xung quanh hầu hết đều là những gương mặt xa lạ.
Lớp học ban xã hội có nhiều nữ sinh hơn một chút, chủ nhiệm lớp mới vẫn chưa sắp xếp chỗ ngồi nên mọi người đành tuỳ ý chọn chỗ ngồi tạm, Lương Nguyệt Loan chọn một vị trí bên cửa sổ, bên ngoài là hành lang, ngồi cùng bàn là Văn Miểu, hai nam sinh ngồi cùng hàng phía sau đều là bạn học cùng lớp mười một lúc trước của cô.
"Đi thôi Nguyệt Loan, đi ăn cơm nào." Văn Miểu đã gấp không chờ nổi mà muốn chạy về phía nhà ăn.
Lương Nguyệt Loan chậm rì rì sắp xếp lại sách giáo khoa để kéo dài thời gian: "Hôm nay mẹ mình nấu cơm, mình về nhà ăn."
Hôm nay không có lớp tự học buổi tối, phòng học lập tức vắng tanh, chỉ có một vài học sinh trực nhật.
Tiết Duật học lớp số một ban tự nhiên ở lầu tám.
Lương Nguyệt Loan không muốn bị người quen nhìn thấy cô đi tìm Tiết Duật, đợi đến khi âm thanh ồn ào huyên náo của tòa nhà này lắng xuống thì mới rời khỏi phòng học.
Hoàng hôn vào lúc chiều tối đỏ rực như một ngọn lửa, nửa tòa nhà dạy học đều bị ánh sáng bao phủ, Tiết Duật dựa vào lan can nhìn mọi người chơi bóng rổ trong sân thể dục, bóng người cao gầy bị gấp khúc nơi phía chân tường.
Lương Nguyệt Loan đi đến đầu cầu thang thì nhìn thấy cậu.
Sống mũi nơi sườn mặt rất cao và thẳng, yết hầu nhô lên vô cùng rõ ràng, mái tóc được cắt ngắn, cậu không mặc đồng phục, chiếc áo thun thuần màu trắng ướt đẫm mồ hôi trở nên trong suốt sau khi bị ánh mặt trời chiếu đến.
Làn gió thổi qua, mơ hồ phác họa ra đường cong thấp thoáng nơi eo bụng bên trong chiếc áo thun rộng thùng thình.
Lớp số một thường được gọi là lớp tên lửa.
Có bề ngoài ưa nhìn, đầu óc lại thông minh và còn là nhà giàu mới nổi.
Lương Nguyệt Loan hít sâu một hơi, thân thể lùi lại phía sau, lặng lẽ đứng ở góc khuất nơi ngã rẽ cầu thang.
"Thằng nhóc hư đốn, một năm này đừng làm cho người khác phải phiền lòng nữa, hiểu chuyện một chút, bình thường chăm sóc người ta nhiều vào, bớt gây phiền phức cho dì Ngô, người ba này của con chỉ có mỗi đứa con là con thôi, kiếm được tiền không để cho con xài thì để cho ai xài hả.."

⬅ Trước Tiếp ➡