⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi cô xoay người trở về phòng ngủ thì đèn phòng của Tiết Duật sáng lên, cậu chỉ bật một cái đèn bàn.
Vào ngày thứ tư Tiết Duật dọn đến đây thì đã nắm rõ thời gian làm việc và nghỉ ngơi của Lương Nguyệt Loan, mỗi ngày cô đều dậy sớm nửa tiếng chính là bởi vì không muốn cùng đi học với cậu, cậu cố ý đến trễ, sau khi cô biết cậu sẽ không dậy sớm như vậy cho nên ngày hôm sau trước tiên ngủ nhiều thêm năm phút, ngày thứ ba lại ngủ nhiều thêm mười phút.
Cửa phòng khép hờ vốn dĩ chỉ có một khe hở nhỏ nhưng bởi vì cửa sổ không đóng nên bị gió thổi mở ra một chút làm cho ánh đèn vàng hắt ra ngoài.
Tiết Duật xoa xoa mái tóc ngắn cũn cỡn đi đến phòng khách, bước chân dừng lại ở cạnh bàn trà, ánh mắt không kìm được nhìn vào bên trong.
Cô quay lưng về phía cửa, có lẽ là do cô không biết cửa phòng chưa được đóng kỹ nên sau khi cởi váy ngủ ra, cơ thể của thiếu nữ như được phủ lên một lớp ánh sáng mờ ảo.
Tiết Duật nhìn thấy cô đang dùng bàn tay nâng một bên bầu ngực lên từ trong gương, ép nó lại sau đó chèn vào trong áo lót của mình, tiếp theo là bên còn lại.
Thiếu nữ độ tuổi dậy thì có chút rụt rè khó mà mở miệng đối với sự thay đổi của một số bộ phận trên cơ thể, cô luôn móc dây khóa áo lót rất chặt, đồng phục cũng chọn size lớn hơn một số, đến cấp ba cũng như vậy.
Khi cô cúi xuống, những sợi tóc tản ra trên vai tạo ra xúc cảm mềm mại trong tưởng tượng của Tiết Duật.
Cậu dường như thật sự ngửi thấy được một mùi sữa thoang thoảng.
Thật ra là từ ổ bánh mì trên bàn.
Một giây trước khi Lương Nguyệt Loan xoay người lại, Tiết Duật bước lên hai bước giống như là mới đi ra từ phòng ngủ.
Cậu ngáp một cái, đôi mắt vẫn còn chưa mở ra, Lương Nguyệt Loan sửng sốt một chút rồi chào hỏi một cách khô khan: "Buổi sáng tốt lành."
"Chào buổi sáng." Tiết Duật xoa lung tung mái tóc ngắn rồi bước vào nhà vệ sinh.
Lương Nguyệt Loan cắn nửa ổ bánh mì sau đó thay giày đi xuống lầu, đến trạm chờ xe buýt.
Tiết Duật cúi đầu nhìn đũng quần, quần ngủ cũng đủ rộng thùng thình, phòng khách không bật đèn, nơi đó lờ mờ nhô lên một chút dấu vết cũng đã bị sắc trời mờ ảo vào lúc sáng sớm che giấu.
Xe buýt còn ba phút nữa mới đến, Lương Nguyệt Loan như có như không đá sỏi vụn dưới chân, do dự không biết có nên đi mua một ly sữa đậu nành hay không.
"Ngẩn người làm gì vậy?" Giọng nói của Tiết Duật vang lên bên tai.
Lương Nguyệt Loan còn chưa kịp nói câu nào thì đã bị đẩy lên xe phía trước, tài xế bỗng nhiên chuyển bánh, lung lay một chút, sau khi nắm lấy tay vịn rồi đứng vững lại, vừa quay đầu thì thiếu chút nữa đụng vào cậu, ánh mắt vừa lúc dừng nơi yết hầu của thiếu niên.
Cô lùi lại nửa bước mà không để lộ dấu vết.
Nghĩ thầm rõ ràng hồi mùng một cậu còn lùn hơn so với cô.
"Quẹt thẻ đi." Tiết Duật tự nhiên lấy đi thẻ xe buýt trong tay cô: "Tôi không có tiền lẻ, giúp tôi quẹt một lần."

⬅ Trước Tiếp ➡