⬅ Trước Tiếp ➡
Cô bị giật mình và đáp lại theo bản năng, Tiết Duật đứng ở bên ngoài cửa sổ, thân thể che khuất ánh mặt trời, các đường nét trên gương mặt chìm vào trong bóng tối trông giống như là đang tức giận.
Cậu dựa vào tường, khôi phục lại vẻ lười nhác thường ngày, nơi đuôi mắt hiện lên một nụ cười, dường như vừa rồi chỉ là ảo giác của Lương Nguyệt Loan.
Cậu dựa nửa người vào cửa sổ, hơi thở ấm áp phả vào cần cổ của Lương Nguyệt Loan, cô lập tức tỉnh táo lại: "Có chuyện gì không?"
"Có dư cây bút nào không, cho tôi mượn một cái." Tiết Duật vươn tay vào ngăn khoảng cách thân mật quá mức của hai người: "Buổi chiều lớp bọn tôi sẽ có bài kiểm tra."
Lương Nguyệt Loan tìm bút cho Tiết Duật, Phó Tây Dã không để lộ dấu vết đánh giá Tiết Duật, tất nhiên cậu ấy đã từng nghe thấy cái tên này và cũng biết trong bài kiểm tra xếp lớp mặc dù cậu ta bỏ trống những câu hỏi khó nhưng vẫn xếp hạng thứ hai.
Để mượn một cây bút, chạy hết mấy tầng lầu.
Cậu là một người rất dễ gây sự chú ý, không ít bạn học dồn dập nhìn về phía bên này, Lương Nguyệt Loan đưa bút cho cậu: "Lớp học sắp bắt đầu rồi, cậu chạy nhanh đi."
"Không sao, câu hỏi nào không hiểu, để tôi xem thử." Tiết Duật chẳng có chút vội vàng nào, cậu rất tự nhiên cầm lấy bánh mì trên bàn của Lương Nguyệt Loan: "Lại để thừa một nửa rồi."
Cậu trực tiếp đút vào trong miệng, Lương Nguyệt Loan không hề nghĩ ngợi muốn cướp lấy thì thân thể cậu đã lảo đảo lùi lại phía sau vài bước rồi đỡ lấy ban công bên ngoài mới đứng vững lại được, hàng mày cau lại thật chặt giống như là đang vô cùng đau đớn, phải gắng gượng chịu đựng.
Tối hôm qua Lương Nguyệt Loan đã nghe Ngô Lam nói cậu bị trật chân khi đang chơi bóng rổ.
"Trật chân rồi sao?"
Tiết Duật thuận thế dựa vào lan can rồi gật đầu.
"Đừng lộn xộn, tôi đưa cậu đến phòng y tế. Miểu Miểu, lát nữa lên lớp cậu nói một tiếng với thầy giúp mình nhé."
Ban công.
Editor: Mơ Ngâm Đường
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
truyensacfull.com
. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Trong phòng y tế của trường học chỉ có một bác sĩ lớn tuổi, Tiết Duật chơi bóng bị trật chân đã từng đến đây vào ngày hôm đó.
Trong không khí nồng nặc mùi dầu thuốc, tay bác sĩ dùng sức xoa bóp liên tục vùng da nơi mắt cá chân trở nên đỏ bừng trong chốc lát, nghe lời nói của ông ấy dường như cũng không có vẻ gì nghiêm trọng lắm.
Giáo viên dạy toán ghét nhất việc đến muộn, Lương Nguyệt Loan nhìn giờ và muốn quay lại lớp, nhưng vài lần chuẩn bị mở miệng thì đều bị tiếng kêu quá cường điệu của Tiết Duật làm gián đoạn.
"Tuần trước tôi đã dặn cậu bình thường phải cẩn thận một chút, cậu sẽ cảm thấy đau sau khi dây chằng bị tổn thương." Vị bác sĩ lớn tuổi đổ một ít dầu thuốc vào lòng bàn tay.
Lương Nguyệt Loan đứng ở bên cạnh nhỏ giọng giải thích: "Là do em đã đẩy cậu ấy ạ."
"Hai người các em học chung một lớp sao? Nghỉ ngơi ở đây nửa tiếng để tiêu sưng rồi trở về đi thôi."
Tiết Duật dựa vào gối, ống quần vừa rồi bị kéo lên trên đầu gối, Lương Nguyệt Loan đưa một ly nước cho cậu: "Khi nào kiểm tra?"
"Vào buổi chiều."

⬅ Trước Tiếp ➡