Hơi thở nam tính xa lạ bao vây lấy cô, Bạch Vị Ương chỉ cảm thấy tim mình run lên, nhiệt độ cơ thể của người đàn ông từ eo cô truyền đến. Anh ta… đang ôm cô Bạch Vị Ương cảm thấy một trận khác lạ, muốn hất cánh tay đó ra, nhưng lý trí bảo cô đừng. Đừng chọc giận người đàn ông này.
Anh ta cái gì cũng dám làm. Vòng eo dưới tay mềm mại ngoài dự đoán, Lăng Túc híp mắt, thần sắc trong bóng tối có phần khó lường. Hành động này có thể nói là ma xui quỷ khiến, ngay cả anh cũng cảm thấy bất ngờ, phần lớn là do bị Cố Gia xúi giục.
Cảm giác không tệ Lăng Túc đi đến kết luận, khóe miệng bất giác cong lên. Xem ra chứng dị ứng phụ nữ của anh có thể chữa khỏi rồi.
Vậy có nên tiến thêm bước nữa không? Lăng Túc không quá chắc chắn, tay anh luồn vào vạt áo của cô, lòng bàn tay hoàn toàn chạm vào làn da mịn màng của cô.
Bạch Vị Ương nổi da gà khắp người, không thể chịu nổi nữa, hất chăn ra, nhảy xuống giường “Tôi đi vệ sinh một chút.”
Tay anh đột nhiên trống rỗng. Đôi mắt Lăng Túc lóe lên, anh cười lạnh.
Bạch Vị Ương trốn vào phòng vệ sinh, Bạch Vị Ương lấy khăn lau chỗ vừa bị anh ta chạm vào, lau đi lau lại. Thành thật mà nói, người đàn ông này có gương mặt rất ưa nhìn, làn da màu lúa mì mà nhiều người mơ ước, vóc dáng cũng thuộc hàng đỉnh cao.
Nếu anh ta không thích đàn ông, thì vì sự tôn trọng với cuộc hôn nhân này, cô tuyệt đối sẽ thực hiện nghĩa vụ của một người vợ.
Nhưng…Chỉ cần nghĩ đến cảnh anh ta ôm người đàn ông kia…Cô cảm thấy ghê tởm từ tận đáy lòng. Chần chừ một lúc trong phòng vệ sinh, Bạch Vị Ương mở cửa. Bất ngờ không kịp đề phòng, cơ thể cô đột nhiên bị ép sát vào tường. Cô nhìn người đàn ông trước mặt, đôi mắt đen kịt của cô phủ một tầng sợ hãi.
“Đi vệ sinh lâu thế này, bà Lăng, xem ra cô hơi yếu thận nhỉ ” Giọng trầm thấp mang theo sự chế giễu, đôi mắt sâu thẳm khó đoán nhìn chằm chằm vào cô.
Bạch Vị Ương nuốt nước bọt, cố gắng bình tĩnh lại, giả vờ bình thản nói “Lăng Túc, ngay cả thời gian phụ nữ đi vệ sinh anh cũng muốn quản sao?”
Ý ngoài lời, anh là đàn ông mà rảnh rỗi quá vậy sao.
Khóe môi Lăng Túc cong lên một đường “Miệng lưỡi sắc bén.”
Đôi bên, đôi bên. Anh cũng chẳng kém cạnh đâụ Bạch Vị Ương muốn gỡ tay anh ra, thuận thế đẩy một cái, không ngờ lại đẩy được, vội chui vào chăn, lạnh lùng nói “Không còn sớm nữa, chúc ngủ ngon.”
Lăng Túc nhìn người phụ nữ cuộn tròn trên giường, híp mắt, gương mặt tuấn tú thoáng qua một nét u ám. Giả vờ như liệt nữ trinh tiết, phòng anh như phòng sói, ai biết được sau lưng cô ta có lén lút lên giường với Bạch Thừa An không. Dù người phụ nữ này có thể chữa được chứng dị ứng của anh, anh cũng chẳng thèm nhặt đồ cũ của người khác.
“Bịch” một tiếng.
Căn phòng ngủ chìm vào yên tĩnh. Bạch Vị Ương thở dài nhẹ nhõm. Ít nhất đêm nay, cô được an toàn.
“Thiếu gia?”
Ngô Đồng nhìn người đàn ông đứng lặng yên bên cửa sổ, trong lòng thoáng chút thương cảm. Mới cưới vài ngày, thiếu gia không ở ngoài say xỉn thì cũng ngủ ở phòng sách. Cuộc hôn nhân này, kết cũng như không, chẳng có chút ý nghĩa nào.
Lăng Túc quay đầu, dập tắt điếu thuốc, nhàn nhạt hỏi “Có chuyện gì?”