Lăng Túc từng bước đi xuống, thân hình cao lớn mang khí thế áp đảo, như núi nhỏ khiến Bạch Vị Ương đứng im không nhúc nhích nổi.
"Quán rượu Phương Trình Thức cách đây không gần, có cần tôi làm tài xế đưa cô đi không?"
Đồng tử màu nâu của Bạch Vị Ương co rụt lại, cô nhìn hắn chằm chằm không tin nổi, từ dưới chân, từng luồng khí lạnh chạy thẳng lên đỉnh đầụ
"Anh nghe lén điện thoại của tôi? Sao anh có thể làm vậy Anh có biết nhân quyền là gì không?"
"Ha ha ha."
Lăng Túc bật cười thành tiếng "Nhân quyền? Ở Ôn Trạch, cô đòi nói với tôi về nhân quyền?"
Thái độ hoàn toàn không quan tâm của hắn khiến lòng Bạch Vị Ư... lạnh thấu tim. Giây tiếp theo, cổ tay cô đau nhói, ngẩng lên, nụ cười trên mặt Lăng Túc đã biến mất, chỉ còn lại sự hung bạo và căm ghét.
"Mới vào cửa đã định đội nón xanh cho tôi? Xem ra tôi vẫn quá nhân từ với cô rồi."
Bạch Vị Ương cảm giác xương như muốn vỡ vụn, cơn đau dữ dội khiến trán cô nhanh chóng lấm tấm mồ hôi lạnh.
Đồ thần kinh Tính khí Bạch Vị Ương cũng bùng lên, vung mạnh tay muốn hất tay hắn ra.
"Anh nhìn tôi xem, ai lại ăn mặc thế này đi quán rượu chứ? Tôi điên à?"
Bạch Vị Ương không biết là vì đau hay vì tức, má cô đỏ bừng lên. Người đàn ông này, bị cuồng tín sao nổi? Hay là có vấn đề tâm lý? Không phân biệt trắng đen đã thích vu oan người khác như vậy sao?
"Tôi đói bụng Xuống tìm chút đồ ăn cũng không được à? Vậy tôi không ăn nữa, anh vừa lòng chưa "
Bạch Vị Ương hét lên, đúng lúc đó bụng cô rất hợp tình hợp cảnh phát ra tiếng "ọc ọc" kéo dài. Mặt cô lập tức đỏ hơn, xấu hổ muốn chết. Sao lại kêu đúng lúc này chứ Bạch Vị Ương vừa thẹn vừa giận, hất tay một cái không thoát, lại cố sức giãy thêm lần nữa. Nhưng tay Lăng Túc như mọc rễ trên cổ tay cô, không hề nhúc nhích, dù lực tay đã giảm đi khiến cô không còn thấy đaụ
"Bụng, đói à?" Lăng Túc chợt nhớ ra, tối nay cô hình như chưa xuống ăn gì.
Ánh mắt hắn lướt qua người cô một lượt. Chiếc áo ngủ trước đó bị hắn xé rách, giờ cô đã thay một bộ khác, kiểu dáng tương tự, hơi kín đáo nhưng vẫn toát lên nét quyến rũ thanh thuần.
Tóc vừa gội, xõa tự nhiên sau đầu, chân mang đôi dép lê, mặt mộc không chút son phấn, xinh đẹp động lòng người. Nhìn thế này, quả thật không giống như định ra ngoài…
"Có thể thả tay tôi ra được chưa?"
Bạch Vị Ương lạnh giọng, cảm giác thẹn quá hóa giận đã dần bình tĩnh lại. Lăng Túc hơi nới lỏng tay, cô lập tức giật mạnh tay về. Lòng bàn tay trống rỗng, Lăng Túc khẽ nắm thành quyền, nhưng lớp băng trong mắt vẫn chưa tan đi.
"Nhớ kỹ thân phận của cô, Lăng phu nhân. Nếu cô có gan làm chuyện có lỗi với thân phận này, thì hy vọng cô cũng có gan chịu hậu quả."
Đôi mắt hẹp dài của hắn nheo lại, ánh sáng nguy hiểm lóe lên rồi biến mất, tựa như dã thú đáng sợ nhất trong đêm tối. Hắn xoay người, rời đi.
"Đúng là có bệnh." Dáng vẻ thì ra dáng người, vậy mà thích đàn ông, lại còn công khai dùng cô làm bình phong. Hắn chẳng phải nên đối xử tốt hơn với cái bình phong là cô sao? Bạch Vị Ương cảm thấy cuộc hôn nhân của mình thật sự buồn cười chưa từng có.