Người khách khác cùng bàn cười tiếp lời "Lão Thất nhà họ Cố với Úc Đình Xuyên ngoại trừ là đổi tác trên phương diện kinh doanh, còn có quan hệ ngầm tốt đến mức có thể cùng mặc một cái quần đấy, huống hồ thế hệ trước của nhà họ Cố và nhà họ Úc xuất thân cùng lữ đoàn quân đoàn ‘Giai’, giao tình tốt như vậy, thì sinh nhật bậc bề trên nhà bên kia, nhà bên này nhất định sẽ tham dự.”
Có người hỏi "Bên cạnh anh ta chính lão Thất nhà họ Cố đúng không?"
Bên kia, Úc Đình Xuyên và Cố Chính Thâm vừa nói chuyện vừa đi đến bàn chủ trì.
Sau khi xem xong náo nhiệt, tiệc sinh nhất khôi phục lại như bình thường.
“Nào." Tổng giám đốc Lưu rót rượu, giơ đến trước mặt Tống Khuynh Thành, híp mắt nói "Có câu nói rất hay, mỹ nhân sao mời rượu 2 , như ngày hôm nay có cô Tống ở bên cạnh, để cho người phàm tục tôi đây cũng được hưởng thụ mỹ nhân." Miệng vừa nói chuyện, tay vừa vòng eo Tống Khuynh Thành.
2 Trích trong Ngọn Lâu Xuân của u Dương Tu nguồn baidu
"..." Sắc mặt Tống Khuynh Thành trầm tĩnh, ngón tay bởi vì nắm chặt ly rượu mà trở nên trắng bệch.
Lục Tích Sơn há mồm định nói gì đó, Cát Văn Quyên ở dưới bàn kịp thời nắm tay giữ ông lại, trên mặt cười nghênh hợp tổng giám đốc Lưu " Tổng giám đốc Lưu nói gì thì nói, Khuynh Thành cháu kính ly rượu này, xem như cũng coi trọng ông rồi."
"Thật không?" Tổng giám đốc Lưu đắc ý nhíu mày.
Cùng lúc đó, bên bàn chủ trì.
Cố Chính Thâm đang cùng người khác hàn huyên vài câu, chợt quay đầu thấy Úc Đình Xuyên nhìn một hướng khác, cũng nhìn sang theo "Nhìn cái gì vậy?"
"Chỉ vô tình nhìn." Úc Đình Xuyên thu tầm mắt lại, ấn nửa điếu thuốc thơm vào trong gạt tàn thuốc.
Khi anh nhìn qua, vừa khéo thấy cô gái bị người đàn ông bên cạnh ôm eo chiếm tiện nghi, toàn bộ tiệc tối chỉ có một mình cô mặc màu đỏ, lúc anh tiến vào sảnh tiệc, đã chú ý tới Tống Khuynh Thành cô ở bên trong góc.
Tổng giám đốc Lưu khẽ lắc ly rượu, rượu ở dưới đáy ly trào lên "Thế nào, cô Tống không cho tôi mặt mũi à?"
Nhìn bàn tay người đàn ông đưa tới trước mặt, da gan bàn tay 1 nhăn nheo, đầy đốm đồi mồi, Tống Khuynh Thành cố gắng kiềm chế cơn buồn nôn trong lòng, cầm chai rượu đỏ ở bên cạnh qua, rót vào ly trống nửa ly, sau đó cầm chân cao của ly rượu chạm nhẹ vào ly của tổng giám đốc Lưu, khóe môi nhếch lên, ánh mắt đung đưa nhìn quanh “Tổng giám đốc Lưu, ly rượu này tôi uống trước.”
1 gan bàn tay khoảng giữa ngón cái và ngón trỏ
Dứt lời, môi đỏ dính lên miệng, uống một hơi cạn sạch ly.
Tổng giám đốc Lưu nhìn cô liếm môi, không để cô phải khó xử nữa, thu hồi tay đặt ở eo nhỏ của Tống Khuynh Thành, đặt ý nghĩ vào trên bàn tiệc.
Cát Văn Quyên thấy vậy, nháy mắt với Tống Khuynh Thành.
Tống Khuynh Thành không để ý, tự rót cho mình ly rượu đỏ, sau khi uống xong liền đứng lên, cười nhạt nói "Tửu lượng tôi yếu, muốn đi toilet."
Trên hành lang, Tống Khuynh Thành và Cố Thanh Vi lại lần nữa không hẹn mà gặp.