Sau khi gỡ bỏ lệnh cấm đoán cô, anh vẫn không thể không nhìn chằm chằm vào cô vài ngày một lần.
Thế nhưng, đã một tuần rồi cô không hề gặp lại Hoắc Tư Thành.
Trong tuần đó, cô sống một cuộc sống thảnh thơi, nhẹ nhõm. Mỗi ngày đều tươi cười như vừa được giải thoát.
Cho đến khi một vệ sĩ ở Cẩm Trúc Viên không chịu nổi nữa, chỉ tay vào cô, mắng thẳng mặt là đồ vô tâm, nói rằng thiếu gia đang nằm viện, tính mạng nguy kịch, còn cô thì vẫn cười nói vui vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Lúc đó, cô mới biết Hoắc Tư Thành đã bị bệnh dạ dày từ rất lâụ
Theo lời vệ sĩ, tình hình hiện tại của anh rất nghiêm trọng.
Nhưng dù biết bản thân bị bệnh, người đàn ông này vẫn cố chấp không chịu ăn sáng.
Bạch Cửu tức giận, ăn hết chiếc bánh bao trong tay, sau đó “bụp” một tiếng, đặt đũa xuống, rồi dặn người hầu mang bữa sáng lên phòng khách.
“Đặt ở đây.”
Cô chỉ chỗ rồi nói.
Người hầu làm theo. Cô gái ngồi xếp bằng trên tấm thảm, cách chân người đàn ông không xa.
Từ đầu đến cuối, ánh mắt Hoắc Tư Thành vẫn dõi theo cô không rời.
Sau khi ngồi xuống, Bạch Cửu cắn một miếng bánh bao nhỏ, rồi thản nhiên trò chuyện với người hầu
“Nếu tôi ăn không hết đồ ăn thì phải làm sao?”
Người làm đáp
“Vứt đi.”
“Vứt hết à?”
“Vâng.”
“Thật là lãng phí.”
Cô khẽ thở dài tiếc nuối, rồi nghiêng đầu nhìn sang người đàn ông bên cạnh, giọng nói nhẹ tênh
“Em không ăn nổi nữa, anh có thể ăn hộ giúp em không?”
Hoắc Tư Thành ngồi trên sofa, sắc mặt nghiêm nghị, cử chỉ tao nhã. Khi nghe lời cô gái nói, ánh mắt anh thoáng dao động, sau đó như có một lớp ấm áp rất mờ nhạt hiện lên, lặng lẽ lướt qua từng đường nét trên gương mặt cô.
Thấy anh không đáp lại, vẻ mặt Bạch Cửu thoáng lộ nét bất an. Cô nhỏ giọng nói
"À, em quên mất là mình đã từng ăn món này rồi."
Nói rồi, cô định cầm lại đôi đũa để tự ăn nốt chiếc bánh bao.
Nhưng đúng lúc ấy, bàn tay cô chưa kịp rút lại thì người đàn ông đã cắn vào phần còn lại của chiếc bánh bao mà cô vừa cắn dở.
Nhân bánh rơi ra, nước súp nóng bên trong cũng trào ra theo.
Bạch Cửu ngẩn người nhìn Hoắc Tư Thành nhai hết phần bánh còn lại mà không có biểu cảm gì đặc biệt. Mãi đến khi anh nuốt xuống, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô thật sự đã sợ rằng anh sẽ không đụng vào bất cứ thứ gì mà cô đã ăn qua.
"Chắc em cũng ăn không nổi nữa rồi. Anh có thể giúp em ăn thêm một miếng không?"
Bạch Cửu vừa nói vừa nhón tay lấy một quả trứng chiên lòng đào.
Hoắc Tư Thành vẫn im lặng như thường, nhưng ánh mắt sâu đen của anh lại dừng trên đôi môi hồng mềm mại, óng ánh dầu của cô cái nhìn ấy đầy hàm ý khó đoán.
Bạch Cửu “...”
Cô cũng nhận ra ánh nhìn ấy đang dừng ở đâụ Mắt hơi dao động, cô cắn một miếng trứng rồi nghiêng đầu đút phần còn lại cho anh.
Lần này, Hoắc Tư Thành há miệng, phối hợp rất ngoan ngoãn.
Cứ như vậy, hai người thay phiên nhau dùng xong bữa sáng.
Chính lúc này, Tả Vưu, trợ lý toàn năng của Hoắc Tư Thành bước vào để đón anh đi làm, và đập vào mắt anh là cảnh tượng ấy.
Tả Vưu sững người như bị sét đánh ngang tai “ ”
Thật không thể tin được