⬅ Trước Tiếp ➡
--
Lớp 10A25.
Lục Miên trở về vào ngày 24/8, vừa hay được sắp xếp chung một đám học sinh vừa tốt nghiệp trung học cơ sở tiến vào lớp 10.
Tình huống của cô khá đặc biệt nên không cần đi huấn luyện quân sự, cũng bỏ lỡ mất cơ hội bồi dưỡng tình cảm với các bạn học mới. Chỉ đến lúc khai giảng cô mới lên lớp.
Lên lớp bình thường ba ngày đã cúp học hai ngày, số lần đến lớp tổng cộng còn chưa quá mấy lần. Thậm chí có nhiều bạn học còn không biết trong lớp có một người như cô.
Cho nên hôm nay cô xuất hiện ở lớp học không chỉ khiến các bạn học bất ngờ ngay cả chủ nhiệm lớp cũng có chút kinh ngạc.
Vừa khéo tiết đầu tiên là tiết Vật lý của chủ nhiệm lớp. Thầy giáo trẻ tuổi Đinh Xai mang theo một cặp kính dày cộm đang hăng say dõng dạc giảng về “Thời gian và chuyển động”, chốc chốc lại đưa ra ví dụ, lại còn có thể chọc cho đám học sinh bên dưới ha ha cười to.
Đinh Xai cảm thấy bản thân giảng bài rất thu hút, nhưng khóe mắt vừa liếc một cái liền nhìn thấy ở góc phòng học có một thiếu nữ đã sớm thả hồn về phương xa.
Anh ta khẽ nheo mắt lại, không lên tiếng.
Mắt thấy Lục Miên đang ngồi dựa vào cửa sổ tại một góc phòng học.
Bởi vì nhập học muộn nên không có bạn cùng bàn.
Cô một tay chống quai hàm một tay xoay bút, trên bàn học lại còn dựng thẳng một quyển sách màu sắc sặc sỡ, mà cô lại còn đang nghiêm túc chuyên tâm đọc nó.
Anh ta nhìn không rõ đó là sách gì, nhưng chắc chắn một điều đó không phải là sách giáo khoa Vật lý mà anh ta đang dạy !
Lục Miên này !
Đinh Xai ở trên bục giảng nghiền đứt một viên phấn, lại nhặt một viên phấn khác lên áng chừng trong lòng bàn tay một chút.
Ném phấn là kỹ năng cũng như môn học bắt buộc của các giáo viên, Đinh Xai cũng không ngoại lệ.
Anh ta tính toán chuẩn xác ném đi, vẽ ra một đường cung parabol tuyệt đẹp trong không trung, các bạn học cùng lớp cũng đồng thời loạt xoạt quay đầu lại nhìn về phía Lục Miên.
Ngay khi mọi người đều cho rằng viên phấn sẽ nện vào đầu Lục Miên thì lại nhìn thấy - -
Tay chống quai hàm của Lục Miên khẽ giương lên, hai ngón tay chuẩn xác kẹp lấy viên phấn, mà tay phải vẫn đang xoay bút bi như cũ.
Bắt……bắt được rồi ?
Các bạn học trong lớp bỗng chốc cảm thấy cô thật cmn ngầu, động tác ‘bắt phấn’ thật đẹp trai thật ngầu bá cháy, thậm chí còn có người ‘woww’ một tiếng.
Đinh Xai đứng trên bục giảng nổi giận đùng đùng, Lục Miên đây là muốn công khai khiêu khích anh ta có đúng không !
Một chủ nhiệm lớp như anh ta đây nếu mà không lập uy thì sớm muộn gì trong lớp cũng có đứa tạo phản.
Anh ta đặt sách giáo khoa Vật lý xuống, dùng tốc độ cực nhanh lao đến trước bàn Lục Miên, trực tiếp rút đi quyển sách màu sắc lòe loẹt kia, cùng với viên phấn giữa hai ngón tay cô.
Lục Miên khẽ ngước mắt, ánh mắt có chút mờ mịt vô tội.
Cơn tức của Đinh Xai đột nhiên giảm xuống phân nửa.
Anh ta cũng biết cảnh ngộ của đứa trẻ này, năm ấy khi cô bị bắt cóc, đúng lúc vừa tốt nghiệp cấp hai và thi vào trung học Côn Bằng, thành tích của cô không hề xuất sắc, điểm số vừa hay sít sao điểm chuẩn của trung học Côn Bằng.
Sau khi cô trở về, bộ giáo dục sắp xếp cho cô tiếp tục học lớp 10, rất nhiều giáo viên đều thấy không khả quan, họ đều cho rằng cô không theo kịp chương trình học, cũng cho rằng cô cần phải điều chỉnh, vì thế toàn bộ đều từ chối nhận cô vào lớp mình.
Nhưng đây là mệnh lệnh bắt buộc của bộ giáo dục……
Haizzz, trời xui đất khiến anh ta lại nhận cô vào lớp mình.
Đinh Xai dời ánh mắt sang quyển tiểu thuyết trong tay, “ ?”
Anh ta rất ngạc nhiên hỏi: “Em còn thích đọc loại sách tiêu khiển này ?”
Em rất bận, không có thời gian đâu ạ
Bạn học trong lớp cũng lấy làm tò mò.
Lục Miên trước giờ thích một mình một cõi, đẹp trai cool ngầu mười phần, cô sở hữu một loại khí chất lạnh lùng và lý trí không thuộc về độ tuổi vốn có của bọn họ.
Không ngờ tới cô cũng sẽ đọc loại tiểu thuyết ngôn tình nữ sinh này, họ ngay lập tức cảm thấy cô còn khá đáng yêu đó chứ.
Lục Miên bị bắt tại trận cũng không hề xấu hổ, cô dựa người vào lưng ghế, có chút nghiền ngẫm bĩu môi, “Rất hay.”
Đôi con ngươi đen kịt mang theo vài phần phức tạp không xác định.
“Nếu đã hay như vậy, vậy thầy mượn đọc thử nhé.” Vẻ mặt Đinh Xai kiểu “quyển sách này đã thuộc về tôi rồi, em đừng mong gặp lại nó” mà lật lật nó vài cái, anh ta lại còn có lòng tốt tìm giúp cô sách giáo khoa chương trình bắt buộc môn Vật lý, mở đến trang đang học đẩy đến trước mặt cô.
“Nghe giảng cho cẩn thận vào !”
Giọng điệu anh ta mang theo uy hiếp, tuy cũng không tính là uy hiếp gì.
“Tan tiết sáng lên văn phòng của thầy một chuyến.”
Lục Miên nhẹ nhàng thở dài một hơi.
Hy vọng không phải mời phụ huynh……
--
Sau khi tan tiết sáng, Lục Miên trái lại rất ngoan ngoãn gõ cửa phòng làm việc của Đinh Xai.
Đinh Xai đã ngồi ở đó đợi cô, trong tay cầm một quyển sách, vừa khéo chính là quyển kia.
Thấy cô bước vào, Đinh Xai nhanh chóng trưng lên một nụ cười ôn hòa.
Nếu anh ta đã nhận đứa học trò này, đương nhiên phải quan tâm đến tâm lý của cô.
Cô không giống với những học sinh khác, anh ta không dám nói nặng lời.
“Bạn học Lục Miên, em tới đây.”
“Thầy Đinh.”
Những giáo viên khác của tổ Vật lý vẫn chưa đi, họ liếc mắt nhìn qua bên này, đều không nhịn được mà lắc đầu.
Cũng không biết là bọn họ nhìn không quen thái độ không mang tính sát thương nào của Đinh Xai.
⬅ Trước Tiếp ➡