⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Cẩn Văn vội vàng đi theo, "Thất ca, anh cho rằng căn hộ bên cạnh là nhà của Lục Miên sao? Giá nhà ở đây cũng không rẻ, hơn nữa đây còn là tầng cao nhất!"
Có số tiền này, vụ án bắt cóc 726 lúc trước sẽ không bỏ qua Lục Miên rồi.
Sở dĩ Diệp Cẩn Văn biết rõ như vậy là vì ngôi nhà này là do anh ấy giúp Tiêu Kỳ Mặc mua, gần núi và không khí rất tốt.
Kỳ Mặc lần này đến Vu Thành đương nhiên sẽ ở đây.
Mặc dù không thường có người ở nhưng nội thất và vật dụng trong nhà đều đầy đủ.
"Xem ra, sau này tôi tư vấn tâm lý cho Lục Miên sẽ thuận tiện hơn..."
Lúc anh ấy đang nói, Tiêu Kỳ Mặc đã bước đến phòng khách, đôi lông mày đẹp đẽ của anh không nhìn ra được là đang vui hay buồn, nhưng giọng điệu của anh rất lạnh lùng.
"Rảnh lắm à? Người bí ẩn có manh mối gì không?"
Diệp Cẩn Văn: Hả.
--
Bên này khi Lục Miên bước vào cửa, đôi mắt của cô được bao phủ bởi một lớp kinh ngạc.
Không ngờ lại trùng hợp là hàng xóm của hai người bọn họ.
Cô cũng không quá bận tâm, đổi dép đi trong nhà, động tác thành thạo, đã sớm thành thói quen.
Có một hộp cơm tinh xảo được đặt lặng lẽ trên bàn ăn của cô, logo của "MM Ji" trên đó đặc biệt rõ ràng.
Đây là cô dặn người ta đem đến trước, tan học về ăn là vừa.
Nhưng cô tìm kiếm bên trong và bên ngoài hộp cơm cũng không tìm thấy một đôi đũa nào.
Mà trong căn nhà trống trãi không có nhiều đồ đạc này cũng không tìm thấy đôi đũa nào.
Cô không phải loại người quá bận tâm chuyện gì, bước ra khỏi cửa, đi thẳng đến cửa phòng bên cạnh, đưa tay nhấn chuông cửa.
Mặc dù vừa rồi cô chế giễu người khác, nhưng vẻ mặt của cô lúc này vẫn bình tĩnh và thờ ơ, giống như không để gì trong lòng.
Diệp Cẩn Văn đang dọn đồ ăn trong phòng ăn.
Tiêu Kỳ Mặc vừa mới tắm xong thì nghe thấy tiếng chuông, anh vốn dĩ không muốn để ý đến, nhưng đột nhiên nghĩ đến bấm chuông cửa không thể là ai khác.
Anh cài lại đai áo choàng tắm, đi vài bước tới mở cửa, quả nhiên nhìn thấy cô gái tóc ngắn xinh xắn.
Anh một tay đang đút túi áo choàng tắm, con ngươi đen láy dưới cặp kính gọng vàng, anh thầm hỏi cô có chuyện gì.
Lục Miên từ từ ngước mắt lên, thứ cô nhìn thấy là bộ ngực trắng nõn lạnh lẽo của anh, những giọt nước từ mái tóc ướt rơi xuống cổ anh.
Lẽ nào cô ấy đang ám chỉ anh?
Trước khung cảnh như vậy, con gái nên đỏ mặt tim đập nhanh một chút, đặc biệt là khi có một anh chàng đẹp trai dịu dàng và lười biếng trước mặt.
Lục Miên không đến nỗi như thế, cô chỉ cảm thấy bản thân đến không đúng lúc, không khó chịu chút nào.
Cô dùng đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào người đàn ông, nhếch khóe môi, bình tĩnh hỏi: "Anh Tiêu có thể cho tôi mượn đôi đũa dùng không?"
Mượn đũa?
Tiêu Kỳ Mặc khẽ "ha" một tiếng, khép lại áo choàng tắm.
Có lẽ cô không có bất kỳ suy nghĩ gì với anh, khuôn mặt cô cũng không có cảm xúc gì.
Anh đoán là sức hấp dẫn nam tính của mình đứng trước cô gái này là zero.
Anh ngược lại cảm thấy tò mò không biết cô ở nhà bên cạnh đã làm món gì ngon, trong lòng có chút khó hiểu, nếu sống ở đó tại sao ngay cả một đôi đũa cũng không có.
"Đợi chút." Anh xoay người đi vào trong phòng, đi được hai bước, quay đầu lại khách khí nói: "Vào trong ngồi đi!"
"Không cần đâu."
Lúc này Lục Miên đứng ở cửa, liếc mắt nhìn cách sửa sang nhà anh, tất cả đều là màu đen trắng lãnh đạm, cô cũng khá thích những tông màu này, nhìn thấy rất tĩnh tâm.
Hình như có vài tiếng xì xào phát ra từ phía nhà ăn, Lục Miên không nghe rõ, cô cũng không tò mò.
Ngay sau đó, cô thấy Tiêu Kỳ Mặc bước ra ngoài với một đôi đũa gỗ đen tuyền trên tay.
Cô chân thành nói cám ơn.
Tiêu Kỳ Mặc nhìn cô quay người đi về nhà bên cạnh, lúc cô sắp bước vào cửa, anh bất thình lình hỏi một câu.
"Lục Miên, cô có biết người bí ẩn ở đâu không?"
"Cái gì?" Lục Miên với đôi mắt trong veo quay đầu lại, có chút mờ mịt.
"Người bí ẩn cứu cô trở về, số hiệu 13."
Lục Miên nghiêng đầu cười tinh nghịch, cong một bên môi, chậm rãi nói: "Các anh tìm người bí ẩn liên quan gì đến Lục Miên tôi chứ?"
Vừa nói xong, người đã đi vào phòng.
Không có lương tâm.
Tiêu Kỳ Mặc thầm mắng trong lòng, nhưng nhìn mặt cô không thấy được có vấn đề gì.
Cô thật sự không biết tung tích của người bí ẩn sao?
Người bí ẩn có lại đến liên lạc với cô ấy không?
Diệp Cẩn Văn cũng vội vàng chạy ra khỏi nhà ăn, nhìn trái nhìn phải, thấy không có ai nên đóng cửa lại, chán nản nói: "Thất ca, chúng ta chỉ có hai đôi đũa, anh đưa cho Lục Miên rồi chúng ta làm sao ăn cơm đây?"
Vấn đề này đơn giản.
Tiêu Kỳ Mặc liếc nhìn anh, bình tĩnh ngồi xuống phòng khách và tự động cầm đôi đũa duy nhất.
Diệp Cẩn Văn: kao!
Biến chất! Xã hội biến chất rồi!
⬅ Trước Tiếp ➡