"Ừm."
——
Hôm nay Lục Miên lại đến lớp.
Cô lướt mắt nhìn lên bảng xem thời khóa biểu, sau đó lấy ra một quyển tiểu thuyết dày dựng đứng trên bàn.
Cô hơi ngả người vào vách tường, một tay lật trang truyện, một tay xoay bút.
Dáng vẻ rất thủng thẳng, nhưng lại đẹp đến khiến người khác không khỏi rời mắt.
Một tia nắng ban mai rọi vào, khiến cho vẻ lạnh lùng điềm đạm của cô như được thêm một vầng hào quang.
Bạn học trong lớp đều nhìn đến ngây người.
Bọn họ tự nhìn vào làn da ngăm đen và gương mặt của nhau, cảm thấy đây đúng là một cảnh đẹp trần gian.
Nếu như bạn Lục Miên ngày nào cũng đến lớp thì hay biết mấy.
Trong lòng của những bạn nam sinh trong lớp đều lăn tăn nghĩ như vậy.
Họ quay mặt qua thì nhìn thấy những bạn nam sinh lớp khác đang đứng ngoài cửa, bọn họ liền đuổi đám người có ý đồ đen tối kia đi.
"Nhìn gì mà nhìn, vào lớp học đi kìa!"
"Các người không học thì đừng làm phiền chúng tôi học!"
Mọi người đều có trách nhiệm bảo vệ nữ thần!
Ai cũng dám đến thèm muốn nữ thần của lớp họ thì còn ra thể thống gì nữa!
"Nhìn thì đã sao! Liên quan gì đến các người!" những người bên ngoài cũng không chịu thua thiệt.
Bên trong lớp ngoài lớp liền trở nên ầm ĩ, suýt chút cãi nhau.
Lục Miên cảm thấy quá ồn ào, ồn đến mức cô không thể đọc truyện tiếp được nữa. Cô uể oải xoa tay vào thái dương, rồi nói với âm thanh không lớn nhưng lại có sức uy hiếp.
"Im lặng nào!"
Cô ta bị động kinh sao?
Giọng nói lạnh lùng như gió đông vang lên từ dưới lớp học.
Ba phần lạnh lùng, ba phần xa cách và còn bốn phần uể oải chán chường.
Giữa cái nóng oi bức của tháng chín vẫn khiến cho người khác phải rùng mình.
Những học sinh trong lớp, ngoài lớp đều đứng ngây ra.
Có một số người là như vậy, họ không nói chuyện thì thôi, nhưng một khi đã nói chuyện thì khiến người khác phải để ý.