Chương 29
Văn phòng bộ môn vật lý.
Ở đây cũng khá ồn ào, Lục Tâm Noãn và Tô Giác đang ôn lại bài diễn văn, chủ nhiệm lớp của họ là Tôn Giai Oánh đang ngồi cạnh tỏ vẻ vui mừng, thỉnh thoảng lại giúp họ điều chỉnh một chút.
"Tâm Noãn, cái câu 'không có tốt nhất, chỉ có tốt hơn, tôi có thể làm được, bạn cũng có thể, chúng ta đều có thể!', đừng nói bó buộc quá, phải nói hùng hồn lên một chút!"
Lục Tâm Noãn ngoan ngoãn mỉm cười và nói theo giọng điệu của cô giáo.
"Không có tốt nhất, chỉ có tốt hơn, tôi có thể làm được, bạn cũng có thể..."
Vừa nói đến một nửa thì cửa văn phòng bị mở ra.
Cô ta khựng lại.
Nhìn thấy thầy giáo đeo kính có dáng người mảnh khảnh bước vào, đi theo phía sau là Lục Miên với dáng vẻ thủng thẳng, đồng phục thì rộng thùng tình.
Tâm trạng của Lục Tâm Noãn rất tốt rồi cô ta mỉm cười, âm thanh lại được nâng lên một tông.
"Trong hai năm học cấp ba vừa qua, tôi đã đạt được rất nhiều vinh dự, nhưng tôi không dừng lại những bước tiến đó. Tôi tin, không có tốt nhất, chỉ có tốt hơn, tôi có thể làm được, bạn cũng có thể, chúng ta đều có thể!"
Phong cách đọc diễn văn vang vọng như vậy đã khiến cho Lục Miên phải ngẩng đầu lên nhìn cô ta một cái.
Thật khó hiểu.
Lục Tâm Noãn bị động kinh sao?
Khả năng của Lục Miên đến đâu, cô ta là người hiểu rõ nhất
Rất nhanh sau đó, Lục Miên chậm rãi thu hồi ánh mắt, ánh mắt cô lạnh lùng và xa cách, dường như không có sự tồn tại của Lục Tâm Noãn.
Đinh Xai kéo ghế ra cho Lục Miên ngồi.
"Lục Miên này, em suy nghĩ thế nào rồi?"
Đôi mắt của Lục Miên tỏ ra ngỡ ngàng mất vài giây.
"Hoặc là để tôi dạy thêm cho em, hay là chiều nay em vẽ xong chiếc bảng trong lớp chúng ta."
Lục Tâm Noãn đứng gần đó như đang cười thầm, để Lục Miên vẽ tranh sao?
Cô đã hơn mười năm không đụng vào bút vẽ rồi!
Nhưng nhắc đến chuyện này thì Tôn Giai Oánh như nhớ ra việc gì đó liền hỏi, "báo tường của lớp chúng ta làm xong chưa?"
Cô ta bận lo chuẩn bị cho bài diễn văn trong lễ động viên, nên không lo được những việc vặt này.
"Thưa cô, đã làm xong rồi." Lục Tâm Noãn mỉm cười.
"Em làm việc thì cô thấy yên tâm."
Tô Giác cầm bài diễn văn ngước mắt lên nhìn, thái độ rất lạ nhưng lại không nói gì.
Bên kia Đinh Xai đứng xoay lưng về phía mấy người Tôn Giai Oánh, ánh mắt nhìn chăm chú vào Lục Miên chờ cô trả lời.