⬅ Trước Tiếp ➡
Thì ra ngay từ khi anh ta chuẩn bị thôi miên Lục Miên một chút thì Lục Miên đã ra tay trước.
Chắc anh ta là bác sĩ tâm lý đầu tiên bị bệnh nhân của mình khống chế!
...
Lục Miên ngẩng đầu nhìn cửa sổ phòng khám mình vừa đi ra, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười không rõ ý tứ.
Sau này chắc là sẽ không trở lại nữa.
Cho dù bác sĩ Diệp không phát hiện ra thì người đứng sau màn giám sát chắc cũng đã phát hiện ra rồi.
Không biết người đứng sau màn giám sát là ai.
Lục Miên cũng không nghĩ nữa, nhanh chóng rời đi.
Nhà cũ nhà họ Lục.
Lục Miên đi vòng qua khu nhà chính, đi về phía một tòa nhà phụ.
Trên đường đi có rất nhiều người nhìn thấy cô, ai cũng cung kính chào hỏi, sau đó lập tức chạy ra xa, trốn trong góc xì xào bàn tán.
“Nhìn kìa, Lục đại tiểu thư! Mau tránh xa cô ấy một chút, tôi cứ có cảm giác tâm lý cô ấy có vấn đề...”
“Đại phu nhân sợ cô ấy lắm, lúc nào cũng tìm bác sĩ tâm lý khám bệnh cho cô ấy!”
“Mặt cô ấy lúc nào cũng trắng bệch... Gương mặt đó đẹp thì đẹp thật, nhưng mà quá tà mị, tôi vẫn thích Nhị tiểu thư xinh đẹp đáng yêu, đa tài đa nghệ hơn!”
“Nhưng mà tôi lại cảm thấy Lục đại tiểu thư cũng rất đáng thương. Nếu như lúc trước đại phu nhân chịu bỏ ra thêm chút tiền thì cô ấy cũng sẽ không bị bắt mang đi! Nói trắng là bọn họ sợ nợ nần chồng chất nên mới không cứu cô ấy. Cô xem, bọn họ vẫn luôn sống ở nhà phụ, nếu như không phải gia chủ nhà chúng ta thu nhận bọn họ thì bây giờ bọn họ thậm chí còn không có nơi để ở...”
“Suỵt! Đây là những lời cấm kỵ ở nhà họ Lục, không được để người khác nghe thấy đâu! Đi mau đi mau...”
Phía Tây Bắc của nhà phụ.
Lục Miên đi về phía này thì đã không còn người giúp việc nào nữa.
Lục Miên đi qua phòng khách không người, trực tiếp về phòng mình.
Nghe thấy tiếng đóng cửa thì mẹ Lục mới chậm rãi từ trong bếp đi ra.
Sắc mặt bà ta không được tốt cho lắm, tiểu lâu quá an tĩnh, chỉ có một mình bà ta đứng đó.
Mãi đến khi có một cô gái trẻ xuất hiện ở trong phòng khách thì bầu không khí mới trở nên sôi nổi hơn một chút.
 
Không biết cả ngày bận rộn cái gì
Phó Mạn nhìn cô con gái nhỏ Lục Tâm Noãn vừa mới đi học về thì sắc mặt lập tức dịu đi, nhanh chóng tới cầm cặp sách nặng cho con gái.
“Con gái bảo bối của mẹ về rồi à?”
“Mẹ!” Lục Tâm Noãn mỉm cười ngọt ngào.
“Con có đói không, mẹ nấu cơm xong ngay đây! Toàn là những món con thích!”
Phó Mạn cưng chiều nhìn con gái.
Bà ta sinh được một cặp song sinh, con gái lớn là Lục Miên, con gái nhỏ là Lục Tâm Noãn.
Nhưng hai đứa trẻ này lại không những khác nhau về ngoại hình mà tính cách cũng khác nhau một trời một vực.
Tính tình của Lục Miên rất quái dị, từ nhỏ đã không nghe lời, hành vi quái đản, còn hay nói dối.
Còn Noãn Noãn thì vừa dịu dàng vừa nghe lời, lại còn siêng năng hiếu học, thực sự là áo bông nhỏ tri kỷ.
Đôi khi bà ta còn nghĩ, rõ ràng là sinh đôi mà sao lại có chênh lệch lớn đến thế?
Phó Mạn thở dài, sau đó bỗng chú ý đến tay Lục Tâm Noãn.
“Noãn Noãn, con cầm cái gì thế?”
“Cái này...” Lục Tâm Noãn cười xấu hổ.
“Học kỳ trước con có tham gia một cuộc thi vẽ tranh, hôm nay nhận được giấy chứng nhận.”
“Giấy chứng nhận gì? Mau cho mẹ xem.”
Phó Mạn lập tức mở bưu phẩm ra, bên trong là giấy chứng nhận giải nhất cuộc thi hội họa, còn có dấu đỏ vô cùng chói mắt.
Lục Tâm Noãn đã sớm biết kết quả rồi, thế nên khi nhìn thấy giấy chứng nhận thì cũng không cảm thấy ngạc nhiên cho lắm.
“Noãn Noãn của chúng ta giỏi quá! Con không những học giỏi mà còn vẽ đẹp nữa! Nhưng mà con cũng không được làm lơ là việc học đâu nhé.”
“Mẹ yên tâm ạ, con sẽ không làm ảnh hưởng đến việc học ở trường đâu! Giáo viên lớp vẽ của con còn nói sẽ gửi tác phẩm này của con tới công ty trò chơi Tố Phong để làm tham gia tuyển chọn làm nhân vật trong một game của họ, nên chắc là con phải dành chút thời gian sửa lại tác phẩm này...”
“Thật sao? Tố Phong có phải là công ty trò chơi nổi tiếng, nhận được rất nhiều giải thưởng quốc tế đó không? Noãn Noãn, đây là cơ hội tuyệt vời để con thể hiện bản thân. Mẹ tin chắc con sẽ được chọn, gia đình chúng ta trông cậy vào con đấy!”
Phó Mạn cầm giấy chứng nhận, vui mừng khôn xiết.
Bọn họ là đại phòng nhưng lại kém xa nhị phòng, rõ ràng là anh em ruột nhưng cảnh ngộ lại như trên trời và dưới đất.
(Đại phòng: gia đình anh trai, nhị phòng: gia đình em trai)
Nhị phòng ở nhà chính, có người hầu kẻ hạ, còn nắm giữ huyết mạch kinh tế của nhà họ Lục. Còn nhà bọn họ chỉ có thể sống ở nhà phụ vắng vẻ, còn nợ chồng nợ chất.
Bà ta cũng chỉ có mỗi Lục Tâm Noãn là niềm tự hào của mình.
“Mẹ, chị con đã về chưa?”
Phó Mạn hất cằm: “Trên lầu.”
“Trạng thái của chị ấy hôm nay thế nào ạ?”
“Vẫn thế, không chịu đi học, cũng không đi làm, cả ngày chẳng biết bận rộn cái gì.”
“...Con đi khuyên nhủ chị ấy.”
⬅ Trước Tiếp ➡