⬅ Trước Tiếp ➡
Cô đang cười, nhưng nụ cười lại vô cùng lạnh lẽo.
Giống như ánh mặt trời ngày đông lạnh giá, nhìn thì ấm áp, nhưng lại lạnh đến thấu xương.
“Đừng khóc nữa.” Lục Miên cúi đầu lật giở trang sách: “Để mẹ nhìn thấy thì lại tưởng tôi bắt nạt cô.”
Lục Tâm Noãn không ngờ cô lại nói thẳng như vậy, sắc mặt lập tức đỏ lên.
Cô ta nói nhiều như vậy mà Lục Miên hoàn toàn không để ý tới.
“Ăn cơm thôi!”
Âm thanh của Phó Mạn dưới lầu vang lên, hóa giải sự xấu hổ của Lục Tâm Noãn.
Cô ta lau sạch nước mắt: “Nói chung là chị cũng nên suy nghĩ cho mẹ một chút! Được rồi, mau xuống nhà ăn cơm!”
Trên bàn ăn bày ra ba món mặn một món canh, bên cạnh còn có một đĩa hamburger.
Ba người mà ăn như thế đã coi là phong phú rồi.
Lục Tri Trai- cha Lục không về ăn tối.
Lục Miên, Lục Tâm Noãn ngồi xuống.
Bầu không khí trên bàn ăn vô cùng kỳ quái.
Phó Mạn đẩy đĩa hamburger đến trước mặt Lục Miên, xoa tay nói: “Đây là món con thích nhất, mẹ thử làm hai chiếc, con ăn thử xem. Của nhà tự làm ngon và sạch sẽ hơn bên ngoài bán nhiều.
Lục Miên cũng không khách khí, cầm một chiếc lên ăn. Toàn bộ quá trình cô đều yên lặng, cũng không có ý định nói câu nào.
Phó Mạn muốn nói lại thôi, tâm tình phức tạp.
Bà ta nhìn về phía chiếc ghế chính trống không, trong mắt hiện lên vẻ bất đắc dĩ và oán hận.
Con gái lớn để ý đến bà ta, chồng cũng không quan tâm bà ta.
Lục Tri Trai quản lý một nhà xưởng ở bên ngoài, mười ngày nửa tháng mới về nhà một lần.
Đương nhiên, Lục Tri Trai cũng không muốn trở về.
Tình cảm giữa Lục Tri Trai và Phó Mạn đã xuất hiện vấn đề từ lâu, gia cảnh nghèo hèn khiến hai người không giữ được bình tĩnh, cũng đã nói đến chuyện ly hôn mấy lần.
Thế nhưng Phó Mạn cảm thấy ly hôn là chuyện rất mất mặt, kiên quyết không đồng ý.
Cũng vì thế mà Lục Tri Trai càng ngày càng ít về nhà hơn.
Ngay cả khi Lục Miên bình an trở về mà cũng không thấy Lục Tri Trai xuất hiện.
Phó Mạn chỉ là một người phụ nữ có xuất thân bình thường, tư tưởng bảo thủ. Cuộc hôn nhân không ưng ý nhưng bà ta cũng chỉ dám cắn răng nhẫn nhịn.
Cũng may là bà ta còn có Lục Tâm Noãn.
Chờ Lục Tâm Noãn tốt nghiệp cấp ba rồi thi vào một trường đại học danh giá, sau đó kết hôn với một chàng trai có điều kiện thì những người khác sẽ không dám coi thường bọn họ nữa.
Còn về phần con gái lớn...
Phó Mạn nhớ tới hai cuộc gọi khiến người ta phải đau đầu chiều nay.
 
 
Không biết cầm kỳ thi họa- Lục Miên
“Miên Miên, hôm nay giáo viên chủ nhiệm của con gọi điện thoại cho mẹ.” Bà ta cố gắng nói bằng giọng bình tĩnh: “Hôm nay con không đi học, nhà trường rất không hài lòng với con.”
Lục Miên cắn một miếng hamburger, nói: “Hôm nay bận.”, sau đó không nói thêm nữa.
Vẻ thờ ơ của cô khiến Phó Mạn vô cùng tức giận.
“Con có thể làm chút chuyện nghiêm túc không? Con có biết mẹ phải tốn bao nhiêu công sức mới cho con vào trường trung học Côn Bằng không? Mẹ phải nhờ chú hai con nhờ vả người ta mãi thì người ta mới đồng ý cho con dùng thân phận nạn nhân để đi học đấy. Đây là trường trung học tốt nhất Vu Thành chúng ta, sao con lại không biết quý trọng như thế?”
“Cả bác sĩ Diệp nữa! Anh ta là chuyên gia tâm lý, mẹ xếp hàng bao nhiêu lâu mới có thể sắp xếp lịch hẹn được, nhưng còn con... con đã làm cái gì hả?”
Cứ nghĩ đến những chuyện này là Phó Mạn tức đến mức không ăn được cơm.
“Mẹ, mẹ đừng tức giận, chị vừa mới trở về nên còn chưa thích ứng được. Mẹ cho chị thêm chút thời gian, mẹ muốn mắng thì cứ mắng con, đừng mắng chị...”
“Con bé ngốc này, mẹ mắng con làm gì? Nó là chị mà không biết suy nghĩ, chỉ biết để em gái ra mặt chịu thiệt!”
Hai cô con gái của bà ta đúng là chênh lệch nhau quá nhiều.
Lục Tâm Noãn vừa an ủi Phó Mạn vừa thay đổi chủ đề câu chuyện.
“Mẹ đừng giận nữa. Mẹ quên mất ngày mai là thứ bảy sao, Tô Giác mới con tới nhà cậu ta ăn cơm, cậu ta nói ông nội Tô đã về rồi!”
Phó Mạn nghe thấy chuyện này thì sắc mặt dịu đi không ít.
Nhà họ Tô và nhà họ Lục giống nhau, đều là những gia tộc có máu mặt ở Vu Thành. Tô lão tiên sinh còn có cả thế lực ở Cẩm Kinh, thế nên tất cả mọi người của Vu Thành đều muốn có quan hệ tốt với nhà họ Tô.
Lưu Tâm Noãn và cháu trai Tô Giác của Tô lão tiên sinh là bạn cùng lớp, quan hệ cũng không tệ, việc mời đến nhà ăn cơm thế này không cần nói cũng biết.
“Noãn Noãn, ăn cơm xong mẹ sẽ dẫn con đi mua một bộ váy mới thật xinh đẹp. Ngày mai con nhớ cầm theo cả bức tranh con đạt giải để ông nội Tô chỉ điểm cho con thêm một chút. Ông ấy rất thích những thứ văn nhã như thế này, nhất định sẽ có ấn tượng tốt với con.
“Vâng, con biết phải làm như thế nào!” Lục Tâm Noãn lập tức quét mắt nhìn Lục Miên, giả vờ lơ đãng nói: “Chị, chị đừng buồn nhé...”
Lục Miên ngẩng đầu lên, vẻ mặt hơi mờ mịt.
Lục Tâm Noãn giải thích: “Em nhớ năm mười sáu tuổi, chị trả lại thư tình của Tô Giác...”
“Thư tình?” Lục Miên nghiêng đầu suy nghĩ một chút, sau đó nhún vai: “Đó không phải thư tình mà là thư mời ông cụ Tô gửi cho tôi, tôi không muốn đi nên trả lại cậu ta.”
“Thì ra là vậy...” Lục Tâm Noãn mím môi, cúi đầu ăn cơm.
Phó Mạn nghe Lục Miên nói thế thì cơn tức giận lại bùng nổ.
“Lục Miên, con có thể nói thật một lần không hả? Người như Tô lão tiên sinh làm sao có thể gửi thư mời cho con được? Từ nhỏ đến lớn chỉ nói dối, con làm sao thế hả? Nếu để người ngoài nghe thấy những lời này, họ sẽ chê cười cả nhà chúng ta đó!”
⬅ Trước Tiếp ➡