...
Hôm sau là cuối tuần, nhưng Lục Tâm Noãn lại thức dậy từ sớm, cô ta mặc bộ váy mới, còn trang điểm.
“Noãn Noãn, con chuẩn bị nhanh lên, chú thím con sắp tới rồi.”
Hôm nay gia đình nhị phòng dẫn Lục Tâm Noãn tới nhà họ Tô tham gia bữa tiệc chào mừng Tô lão tiên sinh quay về.
Bà ta vừa nói xong thì bên ngoài phòng khách truyền đến tiếng bước chân, Lục Hành Đường và Bùi Cẩm Lan tới.
Lục Hành Đường năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi, nhưng được bảo dưỡng rất tốt, cho dù ở thương trường nhiều năm nhưng vẫn giữ được phong độ và ngoại hình.
Bùi Cẩm Lan cũng xuất thân danh giá, lời nói và cử chỉ vô cùng tao nhã, toát lên khí thế của một phu nhân giàu sang.
Phó Mạn vô cùng thận trọng.
Ngược lại, Lục Tâm Noãn lại vô cùng thoải mái, cô ta chạy xuống: “Chú, thím!”
Cô ta ngượng ngùng xách làn váy trắng tinh: “Cháu mặc thế này được không? Chắc sẽ không làm nhà họ Lục chúng ta mất mặt chứ!”
“Con bé này, nói gì thế hả! Chỉ riêng chuyện thành tích học tập của cháu đứng top 10 trong lớp đã khiến nhà họ Lục nở mày nở mặt lắm rồi! Ai có thể so sánh với cháu được chứ?”
Bùi Cẩm Lan vô cùng yêu thương Lục Tâm Noãn, bà ta chỉ có một người con trai nên hoàn toàn coi cháu gái như con gái mình. Hơn nữa Lục Tâm Noãn từ nhỏ đã biết cách lấy lòng người khác, thế nên đều được mọi người yêu quý.
“Noãn Noãn mới đạt giải nhất một cuộc thi vẽ đấy!” Phó Mạn vừa nói vừa đưa bức tranh cho con gái.
Lục Tâm Noãn mỉm cười cầm lấy.
“Tâm Noãn nhà chúng ta thật ưu tú!”
Mọi người nói chuyện vài câu, Bùi Cẩm Lan mỉm cười, sau đó đột nhiên nhìn thấy một người ngồi trên ghế sô pha.
Cô gái ăn mặc giản dị, cắm đầu nghịch điện thoại di động, trên mặt phảng phất ý cười giống như đang giễu cợt bọn họ, cũng giống như không thèm để ý chút nào.
Bùi Cẩm Lan mặc dù không thích Lục Miên lắm nhưng vẫn tỏ vẻ ôn hòa: “Miên Miên, cháu ở nhà nghỉ ngơi cho tốt nhé!”
Thái độ khác một trời một vực với khi nói chuyện với Lục Tâm Noãn.
Lục Hành Đường cũng chú ý tới cô, lập tức dùng giọng điệu trưởng bối mà dạy dỗ mấy câu.
“Nếu cháu đã về thì nên học hỏi em gái cháu một chút. Cháu muốn đi học thì chú sắp xếp cho cháu đi học, không muốn đi học thì chú sắp xếp công việc ở công ty cho cháu.”
Ông ta thở dài một hơi.
“Miên Miên, chuyện quá khứ là chuyện quá khứ, đã qua hết rồi. Đều là người một nhà, sau này đừng nhắc lại nữa!”
Con dâu tương lai của nhà họ Tô
Những lời này lại chạm tới trái tim Phó Mạn.
Đều là người một nhà, bà ta cũng rất mong bỏ qua hết mọi chuyện quá khứ, từ nay về sau không nhắc lại nữa.
Lục Miên nhún vai, vẫn không chịu ngẩng đầu lên khỏi điện thoại: “Mọi người đi thong thả.”
“Cháu...”
Lục Hành Đường nghẹn họng, tức giận phất tay áo bỏ đi.
Lục Tâm Noãn âm thầm trách mắng Lục Miên một trận, vội vàng đuổi theo.
Chờ đến khi ba người đi xa thì Phó Mạn mới tức tối đi tới giật điện thoại của cô.
“Lục Miên, sao con dám có thái độ như thế với trưởng bối hả? Con quên mất những bài học về phép lịch sự tối thiểu trong giao tiếp rồi à? Suốt ngày chỉ biết dán mắt vào điện thoại! Điện thoại có thể khiến con lọt vào top 10 không? Có thể khiến con đạt giải nhất cuộc thi vẽ không? Có thể khiến con trở nên nổi bật không?”
Bà ta càng nói thì giọng càng khàn: “Con không thể nào học hỏi Noãn Noãn một chút được à?”
Hai tay Lục Miên trống rỗng, cô vẫn duy trì tư thế ban đầu.
Sau khi Phó Mạn chất vấn xong thì cô mới ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo tràn đầy tà mị, đó là thái độ lãnh đạm không thèm để ý.
“Trong mắt mẹ thì tất nhiên con không bằng em gái. Con cứ tưởng sau khi con trở về thì mọi chuyện sẽ khác, nhưng thì ra vẫn thế, mọi người cũng chẳng bao giờ chờ con trở về.”
Nụ cười của cô đầy vẻ giễu cợt và bất cần đời, giống như một nhát dao đâm vào lòng Phó Mạn.
“Miên Miên, không phải như vậy...”
Phó Mạn ngây người, Lục Miên nhanh chóng lấy lại điện thoại của mình, đi ra khỏi cửa.
Người phụ nữ trung niên nhìn theo bóng lưng cô rời đi, ôm lấy ngực, hình như có một thứ gì đó vô cùng quý giá đang rời xa bà ta...
...
Nhà họ Tô.
Hôm nay nhà họ Tô tổ chức bữa tiệc này chủ yếu để chào đón Tô lão tiên sinh trở về.
Tô lão tiên sinh có địa vị vô cùng quan trọng ở Vu Thành, đợt trước phải ra nước ngoài dưỡng bệnh. Lần này trở về, những người muốn nịnh bợ nhà họ Tô chắc chắn đều tới.
Nhưng Tô lão tiên sinh đều ở trong nhà nên khó có ai có thể gặp được ông cụ. Nếu như không phải vì mọi người yêu cầu nhiều quá thì nhà họ Tô cũng không tổ chức bữa tiệc này.
Lúc này vẫn chưa nhìn thấy chính chủ, thế nên chủ đề câu chuyện đều rơi trên người Tô Giác 19 tuổi.
Nhắc tới Tô Giác thì có thể nói là huyền thoại.
Tô Giác còn rất trẻ nhưng lại có đầu óc kinh doanh vô cùng nhạy bén. Hai ngày trước, cậu ta làm mưa làm gió trên thị trường chứng khoán, mua vào 2 tệ bán ra 112 tệ. Tô Giác bỏ ra hai trăm ngàn, thu về được mười một triệu.
Mọi người trong giới kinh doanh đều khiếp sợ tán thưởng, anh hùng xuất thiếu niên, sau này tương lai của Tô Giác chắc chắn không lường trước được.
Gia chủ hiện tại của nhà họ Tô là Tô Thăng, cũng chính là cha của Tô Giác vô cùng tự hào về con trai mình, thế nên cũng nhân cơ hội này để con trai mình tới mở rộng mạng lưới giao thiệp.
Lục Hành Đường dẫn vợ và cháu gái xuất hiện, Tô Thăng nhiệt tình tiếp đón.
Bọn họ cũng có giao tình từ trước, thỉnh thoảng còn hẹn nhau ăn cơm, mối quan hệ không tệ.