⬅ Trước Tiếp ➡
Chậc, nhìn cái kiểu ăn mặc cổ quái của cô ta kìa, khẳng định có bệnh tâm lý luôn!
Mọi người bất giác cách xa cô vài bước.
Tô Giác cũng dừng lại một chút, thì ra là cô ấy...Người đã từ chối lời mời của ông nội!
Lục Miên căn bản cũng không để ý tới, vỗ vỗ bụi không tồn tại trên người, tiếp tục đi sâu vào trong sân.
"Lục Miên, xin lỗi ông Tô đi, mau rời khỏi Tô gia!"
"Miên Miên à, bằng không chị về trước đi...", Lục Tâm Noãn nhỏ giọng khuyên nhủ.
Kỳ thật cô ta cũng chẳng muốn nhắc đến bà chị này trước mặt nhiều người đến vậy.
Thật đáng xấu hổ.
Nhưng nhìn bộ dáng khó xử của Lục Miên, trong lòng cô ta lại cảm thấy rất thoải mái.
Hôm nay là ngày Tô gia mở tiệc chào mừng, tất cả mọi người đều cao hứng cùng cung kính, Lục Miên náo loạn thế này làm cho cả bữa tiệc cứng đờ.
Lần này, hẳn là cô ấy sẽ bị khiển trách rất thảm ha...
Ngay khi ánh mắt lên án tìm tòi của mọi người rơi lên người Lục Miên, một thanh âm lại truyền đến từ tiểu lâu.
"Cô ấy là khách mời của tôi, ai dám đuổi cô ấy đi?!"
 
Khách quý của ông Tô
Mọi người nghe tiếng nhìn qua, liền thấy một ông cụ với mái tóc hoa râm đang được run rẩy bước tới với sự giúp đỡ của người hầu.
Mọi người đều nhận ra, đây chính là ông cụ được kính trọng nhưng lại hiếm khi lộ diện của nhà họ Tô.
Thực ra thì ông ấy cũng không được coi là già lắm, chỉ là từng trải nhiều, nên già nhanh, nên mới có vẻ gầy yếu như vậy.
Mọi người liền tự động tránh ra nhường đường, với thái độ kính cẩn.
Tô Giác vội vàng tới đón, đích thân đỡ ông ấy.
Lục Tâm Noãn cũng vô cùng có mắt nhìn, đi theo phía bên kia.
Nhưng ông cụ Tô lại bỏ qua hai người.
Mà đi thẳng tới trước mặt Lục Miên, nở nụ cười hiền từ, tuyên bố với mọi người: “Là đích thân tôi gửi thư mời, mời nhóc Miên tới, các người ai dám nói xấu?”
Các vị khách đều vô cùng bất ngờ, thì thầm với nhau.
Ông cụ Tô là người có tiếng nói lớn nhất ở Vu Thành, vậy mà lại bảo vệ cho một cô nhóc đã đánh cháu ông ấy?
Lục Hành Đường và Lục Tâm Noãn càng không thể tin được, sắc mặt liền khó coi.
Lời của ông Tô, giống như một cái tát, tát mạnh vào mặt họ.
Ông Tô đích thân mời Lục Miên tới dự tiệc?
Họ chưa từng có được sự đãi ngộ này, thậm chí có đôi khi muốn gặp mặt ông cụ cũng đã rất khó rồi, Lục Miên dựa vào cái gì?
“Miên Miên, đi theo ông.”
Ông cụ Tô gạt đám người sang hai bên, dẫn Lục Miên đi về phía đình nghỉ mát.
“Cha, cha đừng đi, mọi người đều đang đợi cha đấy!”
“Tôi có việc, các người cứ ăn đi!” Ông cụ Tô dứt khoát cự tuyệt.
“......”
“Ông nội!” Tô Giác cũng gọi với theo, cậu ta đã mất hết mặt mũi, trong lòng đang buồn bực. Nhìn thấy ông nội mình vì Lục Miên mà vứt lại một đống khách, trong lòng liền không thoải mái.
Lục Tâm Noãn dịu dàng kéo cậu ta lại: “Tô Giác, cậu đừng giận Lục Miên, chị ấy không phải cố ý....”
Tô Giác không đồng ý, thậm chí càng tức giận hơn.
Cậu ta chẳng qua chỉ là bước tới ngăn cô ấy lại mà thôi, vậy mà người đó lại ra tay quật cậu ta xuống đất, còn nói không phải cố ý?!
“Được rồi mọi người, chúng ta trở lại sân trước.”
Tô Thăng trừng mắt nhìn con trai, tới đây được rồi, sau đó đi chào hỏi khách khứa ở sảnh trước.
Nhân vật chính của bữa tiệc không tham gia, những vị khách trang điểm lộng lẫy tới để nịnh nọt lấy lòng cũng thấy rất xấu hổ.
Lục Tâm Noãn nhìn bóng lưng một già một trẻ với ánh mắt u ám, không cam tâm nắm chặt bức tranh trong tay.
Cô ta tràn đầy mong đợi muốn gặp được ông Tô, muốn nhận được sự đồng ý của ông ấy. Trang điểm trên mặt, lễ phục trên người, còn có bức tranh trong tay, không có chỗ nào là không chuẩn bị kỹ lưỡng.
Nhưng bây giờ cô ta ngay cả cơ hội nói chuyện với ông nội Tô cũng không có, ngược lại là một đứa cà lơ phất phơ như Lục Miên, lại trở thành khách quý.
Tại sao lại trở thành như thế?
Rõ ràng người đi cùng ông nội Tô phải là cô ta....
Trong đình nghỉ mát, gió thu nhè nhẹ thổi, trộn lẫn với mùi thơm thanh nhã của hoa quế.
Trên bàn đá bày một ván cờ vây vẫn chưa chơi xong, trắng đen rõ ràng.
Lục Miên nhìn lướt qua, sau đó thì ngồi xuống.
Ông cụ Tô - Tô Thanh Hà không những không tức giận bởi vì cháu trai vừa rồi bị bắt nạt, mà ngược lại còn xin lỗi: “Tô Giác tính khí bốc đồng, tối nay ông sẽ dạy dỗ nó!”
“Cháu trai lớn rất thú vị.” Giọng nói của cô gái tràn đầy tà ác và ngạo mạn.
Cũng chỉ có cô mới dám nói như vậy với người đức cao vọng trọng như Tô Thanh Hà!
Tô Thanh Hà mỉm cười, sau đó thì quan sát Lục Miên một cách cẩn thận, nhìn một lúc lâu mới hỏi: “Sức khỏe có tốt không?”
“Rất tốt.”
⬅ Trước Tiếp ➡