Chương 11
nhưng cô….
Chán ghét chuyện yêu đương, bởi vì quá phiền toái.
Vì vậy ngày hôm sau thời điểm nhìn thấy Lục Diệu, cô rất lâu cũng chưa đi xuống dưới nhà.
Cô đứng trên tầng ba, nhìn chiếc xe Land Rover màu đen lái xe khỏi cổng nhà họ Ôn, mãi đến khi đuôi xe biến mất khỏi tầm mắt cô mới thu hồi ánh mắt lại không nhìn nữa, cô dựa lưng vào tường ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh sau đó cười tự nói với chính mình.
“Gặp thêm vài đối tượng xem mắt nữa là có thể quên được anh.” ….
Ôn Ngôn đi xuống tầng thì gặp phải anh trai Ôn Thần.
Ôn Thần đang nói chuyện video với Lục Diệu, “Mấy ngày nữa em đến thành Bắc, đến lúc đó bộ đội chúng ta sẽ tụ họp.
Em xuất ngũ một năm nay cũng chưa trở về nhìn các anh em đã giúp chúng ta đâu, hôm qua anh Tứ đi sớm quá.
Mộ Khải Lâm cũng nói muốn đi, đến lúc đó em sẽ đưa cậu ta theo.” “Được.” Trai thẳng trong video đứng sau cameras, Lục Diệu nhìn thấy Ôn Ngôn đi từ trên tầng xuống.
Ôn Ngôn không biết Ôn Thần đang nói chuyện video với ai, cô xách túi đi đến tủ giày để tìm một đôi giày cao gót phù hợp với bộ quần áo.
Ôn Thần chuẩn bị thay dép lấy, thấy cô đi đến gần, anh ấy đưa điện thoại cho Ôn Ngôn, “Cầm hộ anh một chút.” Cô nghe lời nhận lấy, nhìn thấy màn hình sáng lên tên一 Anh Tứ, lòng bàn tay của cô giống như bị bỏng, sau đó cô buông điện thoại ra làm nó rơi ở trên mặt đất.
Điện thoại rơi xuống bên cạnh thảm, mặt trái bị lật lên, từ góc quay của camera sau, Lục Diệu nhìn thấy đôi chân thon dài trắng nõn của Ôn Ngôn sau đó vì cô nghiêng người về phía trước mà mờ dần đi….
Ôn Nhan nhanh chóng nhặt điện thoại lên, mặt cô đã đỏ bừng sau đó cô đặt điện thoại lên trên tủ giày.
“Cầm cái điện thoại cũng không xong, ngày nào em cũng nghĩ đến cái chuyện gì vậy?” Ôn Thần đã đổi dép lê xong, anh ấy ngẩng đầu lên nhìn vẻ mặt của cô.
“Sao mặt lại đỏ như vậy?
Cơ thể không thoải mái à?” “Không thoải mái ” Ôn Thần cười cười, “Chậc chậc, mặt đỏ thế này mà lại không thoải mái sao?” “Cút đi ” Ôn Ngôn nhấc chân dùng giày cao gót nhỏ đạp vào chân anh ấy, cô sợ anh ấy còn quay lại nên vội chạy ra bên ngoài.
“Chạy chậm một chút ” Ôn Thần vui vẻ cầm lấy điện thoại còn không quên lớn tiếng nói, “Cẩn thận trơn ngã ” Lục Diệu nhìn thấy bóng dáng gầy nhỏ trong video chạy đi nhanh chóng, nghĩ đến hình ảnh cô cúi người nhặt điện thoại thì yết hầu của anh nghẹn lại.
Sau khi Lục Diệu đi rồi, người trong nhà cũng không nhắc đến anh trước mặt của Ôn Ngôn nữa, ngoại trừ Ôn Thần.
….
Ôn Thần thường xuyên treo từ anh Tứ này ở trên miệng, anh ấy nói rằng Lục Diệu là một bộ đội trong đội huấn luyện của anh ấy có kinh nghiệm thực chiến không tầm thường.
Anh cũng là một trong mười bộ đội có tài năng hạng nhất.
Ôn Ngôn chỉ yên lặng nghe, yếu tố thời gian hơn nữa mỗi ngày cô đều phải vội vàng đối phó với mấy người xem mắt, nên trong trí nhớ của cô cũng không nhớ đến người đàn ông tên Lục Diệu này nữa.
Sau một tháng đúng là đã dần quên mất anh.
Có lẽ không phải là quên, chỉ là cấm mình nhớ đến.
Buổi tối cô nhận được một cuộc gọi video, là bạn thân của cô Tân Nhiễm gọi đến.
Hai người học chung học