⬅ Trước Tiếp ➡

phải sao?
Ôn Ngôn suy nghĩ rất thoáng, nếu không gặp được ai vừa ý thì thà độc thân.
Đi một vòng, Ôn Ngôn phát hiện người tên Lục Diệu do anh trai Ôn Thần dẫn đến có vẻ rất được yêu thích, người vợ trước giờ chuyên đi nịnh hót của nhà ông Tam dẫn theo cô con gái Ôn Lam đi cùng, luận về vai vế, cô phải gọi Ôn Lam bằng cô, mặc dù hai người chỉ cách nhau hai tuổi.
À, cô lớn hơn Ôn Lam hai tuổi.
"Đó là con trai út của gia đình chú Lục của con ở quân khu thành Bắc.
Lớn hơn anh trai Ôn Thần của con ba tuổi.
Ở trong quân đội mấy năm nay.
Mặc dù tuổi còn trẻ, nhưng đã là cấp thượng tướng" Lưu Vân nhẹ giọng giới thiệu con trai nhà họ Lục, thấy con gái chăm chú lắng nghe nên dò xét hỏi " Ngôn Ngôn, con nghĩ sao về con trai nhà họ Lục?
" Ôn Ngôn vừa nghe lời này, liền biết mẹ đang muốn mai mối cho mình, vội vàng hất tay, "Mẹ đừng nha, như tảng băng như vậy không phải là hình mẫu của con, con nuốt không trôi đâu, sợ ăn vào cấn răng.” Ôn Thần nghe xong, liếc mắt ra hiệu với cô.
Liếc mắt với cô làm gì?
Ôn Ngôn nhìn theo ánh mắt của anh trai quay đầu ra phía sau, chạm phải ánh mắt của Lục Diệụ Vậy là?
Nghe thấy hết rồi?
Chắc là nghe thấy hết rồi, vì eo của cô bị mẹ nhéo mạnh một cái, rất đaụ ...
Bữa tiệc sinh nhật của ông nội đã kết thúc, Lục Diệu vẫn chưa rời đi.
Con trai của tư lệnh quân khu Lục Vạn Lâm, đường đường là cấp thượng tướng, tất nhiên là khách quý của nhà họ Ôn.
Đã muộn như vậy, thấy Ôn Lam không có ý định rời đi, Ôn Ngôn nghĩ thầm mấy người này thật phiền toái, lúc này ông nội gọi cô lại.
Gọi cô làm gì?
Ôn Ngôn đi xuống lầu, bắt gặp ánh mắt của Lục Diệu đang ngồi như pho tượng trên sô pha, thật không ổn, lúc này có hơi nóng.
Cha Ôn Sơn nói "Ngôn Ngôn, Lục Diệu đến nhà họ Ôn của chúng ta lần đầu tiên.
Con dẫn cậu ấy đi dạo một vòng đi.
Lát nữa anh trai Ôn Thần của con tới, chúng ta sẽ nói chuyện." “Ồ.” Trong lòng cô nói Lần đầu tiên tới đây thì sao, kêu cô dẫn đi dạo làm gì?
Không phải còn có Ôn Lam sao?
Ánh mắt thống khổ của Ôn Lam giống như cô cướp đi vị hôn phu của cô ta không bằng.
Lục Diệu thấy ra đươc em gái Ôn Thần khinh thường Ôn Lam, khinh thường tới mức lười giả bộ, khi rời khỏi sảnh trước, anh nói "Anh tự đi dạo được rồi, không cần bắt ép bản thân đi cùng anh đâụ" "..." Bề ngoài trông lạnh lùng, nhưng rất hiểu ý người khác.
Ôn Ngôn cười nhẹ, "Không sao.
Nếu không đi cùng anh, cha em cũng bắt đi với người khác.
Dù sao cũng chỉ là đi dạo.
Đi cùng một người đàn ông hiểu ý người khác như anh thì tốt hơn." Những gì cô vừa nói tiết lộ rằng gần đây cô chắc chắn bị cha Ôn Sơn kêu dẫn khách đi dạo rất nhiều lần.
Cũng đúng, Lục Diệu có nghe Ôn Thần nói gần đây các cậu ấm tới nhà họ Ôn cầu hôn không thể đếm hết, cho rằng bọn họ đến đều là vì ngoại hình và gia cảnh của em gái anh ấy, thật quá là nông cạn.
Trong bữa tiệc sinh nhật vừa rồi có rất nhiều người trẻ tuổi tài năng lại đẹp trai tiếp cận cô, nhưng tất cả đều không có cơ hội.
Mấy phút sau, khi ra sân sau, trời đã gần tối, Ôn Ngôn liếc nhìn


⬅ Trước Tiếp ➡