Chương 5
muốn đến cầu hôn, cô đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, không ngờ Lục Diệu lại xuất hiện, kêu cô mời đi ăn.
Nhà họ Ôn cũng không ngốc, nhìn thấy là con trai nhà họ Lục, tất nhiên không dám ra tay ngăn cản.
“Em cho rằng vừa rồi là tôi giúp em sao?” Sắc mặt Lục Diệu ôn nhu hiếm thấy “Ôn Ngôn, em rất thông minh, đừng giả ngốc.” "Anh Tứ quá khen rồi.
Nếu em thật sự thông minh.
Tối qua chơi bài đã không thua nặng như vậy." Ôn Ngôn cố gắng chuyển đề tài, cô thấy khi ở riêng trong xe với người đàn ông này, nhiệt độ cơ thể mình tăng lên quá nhanh, "Anh muốn ăn gì?
Đồ ăn Giang Nam anh ăn nhiều rồi?
Hay là ăn đồ Tứ Xuyên?
Hay là ăn lẩu?" Biết cô đang vòng vo, Lục Diệu trực tiếp xuống tay "Em nên biết, nhà họ Lục và nhà họ Ôn có ý tác hợp cho chúng ta." Chủ đề này đến nữa rồi, chắc cô không trốn tránh được nữa.
Ôn Ngôn cười "Em nghĩ người đàn ông ưu tú như anh Tứ, chắc chắn không thiếu phụ nữ, chỉ cần anh muốn, rất nhiều người có danh tiếng cũng để tùy anh lựa chọn." “Anh không thiếụ” Lục Diệu nhìn cô, ánh mắt bình tĩnh như nước “Nhưng anh thiếu một người thông minh như em.” Ôn Ngôn mời Lục Diệu đến nhà hàng Giang Nam nổi tiếng ở Tương Thành, ngoài các món ăn ngon thì khung cảnh ở đây cũng là bậc nhất.
Ôn Ngôn thuộc cung Sư Tử, thực chất bên trong có hơi kiêu ngạo, cô là viên ngọc quý của nhà họ Ôn, từ nhỏ đã được sủng ái, tuy không có tính tiểu thư nhưng yêu cầu cực kỳ cao về cách ăn mặc cũng như khung cảnh nhà ăn, nếu không vừa ý chắc chắn không đụng vào.
Ôn Thần nói cô già mồm, khó hầu hạ, sau này ít có nam nhân nào có thể chịu đựng được người con gái có tính cầu toàn và khắc nghiệt như cô, kêu cô cả đời đừng nên lấy chồng, để để làm hại người khác.
Đây là lý do tại sao Ôn Ngôn cảm thấy đáng tiếc khi nhìn thấy Lục Diệu là một quân nhân.
Không phải tất cả mọi người đều nói rằng những trong quân đội = những người đàn ông thô bạo sao?
Điều đầu tiên cô nghĩ về những người lính là không biết lãng mạn, cũng không được nghỉ nhiều, hầu hết đều sống trong quân đội, rất ít khi về nhà.
Cho dù Lục Diệu có tốt đến đâu, Ôn Ngôn cũng cảm thấy bọn họ không hợp, bởi vì cô luôn cho rằng hôn nhân có thể không có tình yêu, nhưng nhất định phải hợp.
Kẻ thô bạo VS người đàn bà già mồm?
Quá không phù hợp.
Cuối cùng Lục Diệu cũng thanh toán xong, nói với Ôn Ngôn "Em nợ anh bữa ăn này, lần sau trả." "..." Ai nói đàn ông trong quân đội thô bạo?
Người đàn ông này không phải rất biết tạo cơ hội sao?
Sau khi trở về nhà họ Ôn, Lục Diệu lại cùng Ôn Thần đi ra ngoài, nói rằng muốn gặp lại đồng đội cũ.
Ngay khi anh rời đi, Ôn Ngôn đã bị các trưởng bối trong gia tộc vây quanh, hỏi cô với Lục Diệu là như thế nào?
Cô nói chỉ đi ăn một bữa, bọn họ lại hỏi lúc ăn cô đã nói về những chuyện gì.
Cô biết rõ bọn họ đang nghĩ gì, một gia tộc lớn như nhà họ Lục, xét về địa vị và tài lực, doanh nghiệp như nhà họ Ôn không thể nào so sánh được, con người ta khi đã có tiền thì lại muốn có thêm quyền lực, nhà họ Lục lại có cả hai.
“Không nói gì cả.” Cô cười rồi quét mắt qua nhìn