“Và cách duy nhất để nó rời xa Nguyên Y chính là thông qua Nhất Văn. Dù sao chúng cũng là anh em song sinh.”
Lệ Đình Xuyên nói ra lý do của mình.
“Kiểu người như Nguyên Y đó hoàn toàn không xứng đáng làm mẹ. Tại sao thằng bé lại không nỡ rời đi chứ?” Ông cụ khó hiểu, mà Lệ Đình Xuyên cũng chẳng thể giải thích.
Nhưng anh không mù, anh có thể thấy sự phụ thuộc của đứa trẻ khi ở bên cạnh Nguyên Y.
“Người phụ nữ đó lại đang mưu tính điều gì đây? Đình Xuyên, ông nói cho cháu biết, cho dù vì đứa trẻ, ông cũng tuyệt đối không đồng ý để cháu cưới loại phụ nữ như vậy về nhà họ Lệ ” Ông cụ nghĩ đây lại là một chiêu trò mới của Nguyên Y nhằm mượn con để tiến vào hào môn.
“Ông yên tâm, cháu sẽ không cưới cô ta đâụ” Lệ Đình Xuyên bình tĩnh đáp.
Ông cụ vẫn tin tưởng cháu trai mình, ông ấy gật đầu, không nói thêm về Nguyên Y nữa mà quay lại chủ đề ban đầu “Vậy ý cháu là muốn để Văn Văn tiếp cận thằng bé, giúp nó nhận ra mẹ mình là loại người thế nào rồi tự nguyện rời xa?”
“Đúng vậy, cháu cảm nhận được đứa trẻ này có sự đề phòng rất lớn với người ngoài. E rằng chỉ có Văn Văn mới có thể đến gần nó.” Nhớ lại lần đầu tiên gặp Tiểu Thụ, Lệ Đình Xuyên không khỏi nhíu mày.
Ông cụ hơi do dự “Nhưng cháu bận như vậy, lấy đâu ra thời gian chăm sóc Văn Văn? Khi nào cần thì bảo người qua đón nó không được sao?”
“Không, làm vậy quá chậm.” Ánh mắt Lệ Đình Xuyên thoáng có vẻ thiếu kiên nhẫn.
Ông cụ nhìn cháu trai một lúc lâu, cuối cùng gật đầu “Được, nếu cháu đã quyết thì cứ làm như cháu nói đi.”
Lệ Đình Xuyên cũng gật đầu “Hai ngày nữa cháu sẽ cho người đến đón con bé.”
“Có cần mang theo người từ nhà họ Lệ tới để chăm sóc không?” Ông cụ chợt nhớ đến Bạch Lê “Ông vừa tuyển một cô gái trẻ mới, rất được Văn Văn yêu thích. Để cô ấy đi theo cũng tiện chăm sóc con bé.”
“Không cần, cháu sẽ tự sắp xếp người. Cháu sẽ cho Văn Văn đi học mẫu giáo nên cũng không cần quá nhiều người chăm sóc.” Lệ Đình Xuyên lập tức từ chối.
Ông cụ không nói thêm gì nữa, phất tay cho anh rời đi.
Tại ngôi nhà mới, Nguyên Y hoàn toàn không hay biết gì về kế hoạch của Lệ Đình Xuyên, sau khi kết thúc buổi mua sắm, cô đang chăm chú chế tác phù thuốc.
Cô vẫn chưa hiểu rõ chuyện xuyên sách này là thế nào.
Rõ ràng cô chỉ mượn thân thể của nguyên chủ, nhưng qua một ngày, mức độ hòa hợp giữa cô và cơ thể này lại giống hệt như thân thể vốn có của cô.
Ngay cả thuật pháp của cô cũng được mang theo đến đây.
Ngày hôm qua quá hỗn loạn nên cô không kịp suy nghĩ.
Hôm nay mọi chuyện đã bớt bận rộn, Nguyên Y mới bắt đầu nhận ra sự bất thường này.
Làm xong lá phù cuối cùng, cô cảm nhận dòng huyền lực đang luân chuyển trong cơ thể, chân mày cô khẽ nhíu lại vì nghi hoặc.
Nghĩ không ra thì đành bỏ qua vậy. Cô đứng dậy, cầm theo một lá bùa đặc biệt được làm riêng cho Tiểu Thụ rồi bước ra khỏi thư phòng đến bên con trai.
Nguyên liệu mà Lý Gia Bảo mang đến rất phong phú. Ngoài những lá bùa làm riêng cho anh ta, cô còn chế tác thêm vài lá dự phòng.
Lá bùa này được cô làm riêng cho Tiểu Thụ, giúp cậu bé tránh khỏi mọi tà khí và luôn khỏe mạnh.