⬅ Trước Tiếp ➡

bắt mắt.
Nhưng Diệp Tĩnh không có tham vọng, chỉ tập trung hoàn thành công việc của mình và cố gắng từ chối các buổi tiệc xã giao do lãnh đạo yêu cầụ Dần dà, cô cũng an phận làm nhân viên nhỏ, trong khi Tiểu Từ thường xuyên đi cùng lãnh đạo tham gia các buổi tiệc và hiện đã được thăng chức cao hơn cô.
Tuy vậy, Diệp Tĩnh cũng không để tâm.
Cô vốn không có nhiều tham vọng, chỉ mong giữ vị trí này cho đến khi về hưu cũng được.
Trước khi xuống xe, Diệp Tĩnh nhắn tin cho Lâm Song Lâm, bảo rằng tối nay cô có một bữa tiệc đột xuất.
Sau đó, cô yên lặng đi theo lãnh đạo đến trước cửa nhà hàng, chờ nhân vật chính của buổi tiệc tối nay.
Có thể khiến cả lãnh đạo cấp chính lẫn cấp phó của đơn vị đứng nghiêm chỉnh đợi trước cửa nhà hàng, Diệp Tĩnh đoán thân phận người này chắc chắn không đơn giản.
Khi cô còn đang mải suy nghĩ, vài chiếc xe dừng lại trước cửa nhà hàng.
Một nhóm người bước từ trên xe xuống, tất cả đều vây quanh một người đàn ông ở trung tâm, trông anh ta như mặt trăng được những vì sao vây quanh.
Người đàn ông mỉm cười nhã nhặn, thỉnh thoảng khẽ đáp lại lời nói của người bên cạnh.
Anh ta cao tầm hơn 1m80, ngũ quan rõ nét, sống mũi cao, môi mỏng, khí chất nhã nhặn.
Trông anh ta rất trẻ, như chỉ khoảng 30 tuổi, dù có lẽ tuổi thực không chỉ có thế.
“Ôi chà, cuối cùng cũng được gặp thị trưởng Thẩm rồi ” Cục trưởng Lý Khang Thanh vội vàng bước lên bắt tay chào hỏi, khuôn mặt tràn đầy vẻ niềm nở.
Thẩm Bác Khiêm vẫn giữ nụ cười ôn hòa, lịch sự đáp lại vài câu rồi được mọi người vây quanh dẫn vào phòng tiệc đã đặt sẵn.
Nghe đoạn đối thoại, Diệp Tĩnh mới biết nhân vật chính tối nay là thị trưởng Thẩm Bác Khiêm vừa được điều từ thành phố về.
Buổi sáng cô còn nghe mấy chị đồng nghiệp bàn tán về anh ta, không ngờ tối nay lại được gặp nhân vật chính.
“Vừa mới được điều về thành phố Q, tôi vẫn còn chưa quen thuộc nhiều thứ, mong trong thời gian tới mọi người chỉ giáo thêm ...” Vừa ngồi vào bàn, Thẩm Bác Khiêm đã đứng lên nâng ly, nói đôi lời mở đầụ Mọi người thấy anh ta đứng dậy thì cũng vội vàng đứng lên, nâng ly theo.
Sau khi uống cạn ly đầu tiên, chờ anh ngồi xuống, mọi người cũng lần lượt ngồi theo.
“Cứ ăn uống thoải mái, đừng khách sáo.” Anh vừa dứt lời, một vị lãnh đạo ngồi bên cạnh liền hùa theo để khuấy động bầu không khí.
Mọi người vừa gắp thức ăn vừa trò chuyện rôm rả, không khí tại bàn tiệc dần trở nên vui vẻ, hòa hợp.
Rượu vào lời ra, bàn tiệc đa phần là nam giới, câu chuyện dần trở nên cởi mở, thậm chí có phần dung tục.
“Cục trưởng Trần, trên bàn tiệc còn có chị em phụ nữ đấy, chú ý một chút.” Ngay khi Cục trưởng Trần đang kể một câu chuyện cười có phần thô tục, Thẩm Bác Khiêm nhẹ nhàng lên tiếng nhắc nhở.
Trên bàn tiệc có khoảng hơn mười người, ngoài Diệp Tĩnh còn hai người phụ nữ khác, tất cả đều ít nói, dường như không ai để mắt tới.
“Ôi trời, xem tôi này, uống nhiều quá nên hồ đồ.
Xin lỗi, xin lỗi mọi người, tôi tự phạt ba ly.” Cục trưởng Trần vội vàng đứng dậy, hướng về phía Thẩm Bác Khiêm và mọi người cười trừ xin lỗi, sau đó uống cạn ba ly rượụ “Cô gái, tuần trước có phải đi tham gia buổi giao lưu học tập tại thành phố N không?”


⬅ Trước Tiếp ➡