Nhà thiết kế quan sát không gian, đưa ra một phương án khá cụ thể tạo hai bức tường trưng bày ngay lối vào, đồng thời dỡ bức tường ngăn giữa phòng làm đàn và phòng triển lãm, thay bằng vách kính pha lê. Phòng triển lãm sẽ được trang trí bằng các màn trúc.
Dụ Sanh suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý.
Sau khi xác nhận kích thước tường trưng bày với nhà thiết kế, cô bắt đầu đặt làm quầy triển lãm. Chẳng mấy chốc, các quầy triển lãm đã được h0àn thiện.
Chúng bao gồm sơ đồ quy trình chế tác đàn cổ, các công cụ được sử dụng͟͟, và một số mẫu đàn cổ được trưng bày.
Cô đặt hàng từ Đồng Thành, và đến chiều thứ sáu lúc 3 giờ, thợ vận chuyển giao hàng đến.
Đã là cuối tháng 9, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh.
Chiếc xe tải chở hàng dừng ở đầu hẻm nhỏ. Vì hẻm không thuận tiện cho xe lớn di chuyển, tài xế phải rấtkhéo léo mới đưa được xe vào bên tɾong.
Dụ Sanh cùng người thợ bắt đầu chuyển đồ.
Quầy triển lãm được làm từ gỗ nguyên khối kết hợp với pha lê, chế tác tinh xảo nhưng khá nặng̝. Cô chuyển đồ mà cảm thấy hơi quá sức.
"Tiểu thư, hay là cô nhờ thêm người đến phụ giúp đi." Người thợ vận chuyển đề nghị.
Đối với anh, những món đồ này không quá nặng̝, nhưng vì là sản phẩm pha lê dễ vỡ, lại thấy cô gái nhỏ nhắn như vậy, anh không khỏi lo lắng.
"Không sao đâụ" Dụ Sanh cắn răng, kéo lại đôi găng tay trắng bị trượt.
Từ khi về đây, ngoài việc gặp chú Chung vài lần, cô hầu như không quen biết thêm ai khác. Hơn nữa, cô không thích làm phiền người khác.
May mắn là đồ đã chuyển được một nửa, cố gắng thêm một chút nữa là xong.
Thấy cô kiên trì, người thợ cũng đành thôi, tiếp tục làm việc.
Sau một chuyến nữa, Dụ Sanh cảm thấy hai cánh tay như không còn là của mình, vừa mỏi nhừ vừa bủn rủn.
"Tiểu thư, cô ổn không đấy?" Người thợ nhìn thấy trán cô lấm tấm mồ hôi, không khỏi lo lắng.
"Không sao đâu ạ." Cô đáp, rồi nghỉ ngơi một lát. Vừa định nhấc đồ thêm một chuyến nữa, thì bên cạnh bất ngờ xuấthiện một bóng người cao lớn.
Cô ngẩng đầu lên, ngạc nhiên và vui mừng
"Sư huynh?"
Kể từ lần gặp ở bữa cơm hôm trước, cô chưa từng gặp lại Lương Dĩ Thực.
Dù cả hai sống tɾong cùng một khu, nhưng nhà của họ ở hai tòa khác nhau, khoảng cách khá xa.
Hơn nữa, cô biết anh là người cuồng công việc, ngày nào cũng đi sớm về muộn.
Trong khi đó, giờ giấc của cô lại cực kỳ quy củ sáng tám giờ ra khỏi nhà, sáu giờ tối về nhà. Vì vậy, việc hai người không gặp nhau là điều h0àn toàn bình thường.
Lương Dĩ Thực bước tới gần, nói với người thợ
"Để tôi làm thay."
Anh nhận lấy đôi găng tay từ tay người thợ, sau đó quay sang hỏi cô
"Đồ nặng̝ thế này, sao em không nhờ ai đến giúp?"
Dụ Sanh mệt đến mức không còn sức để nói chuyện, chỉ có thể thở dài một hơi, rõ ràng cảm thấy mình có thể tự làm được.
Khuôn mặt cô vì mệt nhọc mà ửng hồng, đôi tay còn đang run rẩy. Nhìn dáng vẻ ấy, ánh mắt Lương Dĩ Thực thoáng chùng xuống, tɾong đó xen lẫn sự xót xa. Anh nhẹ giọng nói
"Em nghỉ ngơi đi, để anh làm là được."
Dụ Sanh gật đầu, ngồi xuống một góc để nghỉ ngơi.
Phần còn lại của quầy triển lãm không nhiềụ Với sự phối hợp nhịp nhàng của Lương Dĩ Thực và người thợ, mọi thứ được dọn xong rấtnhanh.
Nhìn bóng lưng bận rộn của anh, Dụ Sanh bất giác nhớ lại lần đầu tiên cô gặp Lương Dĩ Thực.
Thực ra, cô đã gặp anh từ rấtlâu trước đó, khi cô còn chưa biết tên anh.
Sau khi nhận được thông báo nhập học, Dụ Sanh cùng bố mẹ đi dạo quanh trường đại học Minh Thành. Vì thế, vào ngày khai giảng, cô nhất định muốn tự mình đến làm thủ tục nhập học.