Chương 11
nữa, "Aa..
haa..
ông xã.." Gọi ông xã xong, cô lập tức ngây người.
Lăng Thiệu càng thúc vào cô hung mãnh hơn, "Làm sao đây?
Nghe hai chữ ông xã, tôi càng thấy hưng phấn hơn." Anh đỡ mông cô, bế cô đi đến bên dưới vòi hoa sen.
Thư Tâm không có chỗ tựa lưng, định ôm lấy người anh nhưng bị anh cắm đến mức không thể ôm nổi, cả cơ thể ngửa ra sau, chống hai tay xuống đất.
Lăng Thiệu giữ nguyên tư thế này, ghìm chặt eo cô, điên cuồng cắm vào rút ra.
Lần đầu tiên Thư Tâm bị người ta làm ở tư thế này, não bộ thiếu dưỡng khí, khoái cảm choán lấy trí não, cô gần như thét vang khi bị cắm đến cao trào "Aaaaaaaaaa.." Khi anh rút ra ngoài giải phóng mình, hoa huyệt của cô vẫn còn đang phun nước, cơ thể co giật không ngừng.
Lăng Thiệu ghé lại gần hôn lên mặt cô, "Thỏa mãn chứ?" Khuôn mặt Thư Tâm đỏ gay, nhìn anh bằng đôi mắt thất thần.
Trong ánh mắt nóng rực của người đàn ông, cô khẽ gật đầu, đôi môi đỏ tươi mấp máy.
Giọng nói hòa lẫn tiếng thở dốc, quyến rũ chết người.
"Thỏa mãn." Trans Cola Hai người kẻ trước người sau đi vào trong nhà.
Tống Văn đang ngồi trên ghế mát xa, đắp mặt nạ xem phim.
Thấy hai người về cùng nhau, mới tò mò hỏi một câu "Ủa, hai người đi chạy bộ cùng nhau sao?" Thư Tâm không dám nhìn thẳng vào mắt Tống Văn, cúi đầu trả lời ấp úng "..
Không có, tớ đi loanh quanh thôi." Mắt cô đỏ hoe, vừa là vì say rượu vừa là bị đàn ông làm mãnh liệt như vậy, đôi mắt đỏ lên vì khóc trông đầy yếu đuối.
Tống Văn vừa nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô thì hiểu ra ngay, "Trong nhà cậu có chuyện gì sao?
Sao đang yên đang lành mà mai đã về rồi?" Lúc này Thư Tâm mới nhớ ra chuyện mình gửi tin nhắn cho cô ấy, gật đầu cho qua chuyện, "Ừm.." "Ôi dào, nói qua nói lại chẳng phải cũng chỉ là chuyện tiền nong sao, cậu đừng về nữa, về cũng chẳng giúp được gì, nếu cậu thật sự thiếu tiền thì tớ sẽ cho cậu mượn." Khuôn mặt dưới tấm mặt nạ của Tống Văn ngập tràn vui vẻ, hò về phía Lăng Thiệu "Chồng ơi, lấy một vạn cho em." Máu trong người Thư Tâm đều cuộn lên.
Nhục nhã, lúng túng và cả cảm giác ấm ức lẫn ghen tỵ khó hiểu quấn lấy cô.
Mắt cô đỏ hơn, hạ giọng nói "Không cần đâu, tớ buồn ngủ rồi, đi ngủ trước nhé." Tống Văn ở đằng sau gọi giật cô lại, "Này.." Thư Tâm đã đóng cửa phòng lại, cả người trượt xuống dưới đất.
Cô nhắm mắt, khẽ thở hắt ra một hơi.
Lăng Thiệu vào nhà không nói gì, rót nước uống, tu ừng ực ba cốc nước vẫn còn chưa thấy đã, lại uống thêm ba cốc nữa.
Lượng vận động của anh lớn, tối nào về nhà cũng phải uống rất nhiều nước.
Tống Văn không cảm thấy kỳ lạ, vẫn còn thấp giọng hỏi anh "Có phải cô ấy khóc cả quãng đường không?" Lăng Thiệu khựng lại, nhớ lại dáng vẻ bị anh cắm đến khóc thút thít, nước mắt đầm đìa của người phụ nữ kia, bụng dưới chợt nóng bừng lên, yết hầu di chuyển lên xuống, "..
Ừm." "Haiz.." Tống Văn lại nằm lên ghế mát xa, khẽ phàn nàn một câu "Chồng cô ấy quá vô tích sự." Lăng Thiệu bỏ cốc xuống, ánh mắt lặng lẽ nhìn về phía cánh cửa phòng dành cho khách.
11 giờ đêm, Tống Văn xem phim xong, ngáp một cái rồi lên giường đi ngủ.
Lăng Thiệu vẫn luôn nằm trên giường, thấy Tống Văn quay về bèn tắt đèn đi.
Trong