Chương 14
dừng lại ở trên người anh, trên mặt còn treo một nụ cười.
Hoắc Kỳ Chu nhìn dây thừng đang cột lấy mình, lại nhìn vật nóng đang bị cô trêu chọc chèn ép đến máu huyết không thể lưu thông, rất khó chịụ Anh hơi híp mắt, giữa môi hiện ra một tia cười, hỏi cô "Cô có biết cô đang làm gì không?" Đương nhiên nụ cười này không phải là nụ cười cao hứng, Giang Nghiên lắc lắc mông khiêu khích, dường như không đem lời cảnh cáo của anh để trong lòng, biểu lộ thái độ "Em đương nhiên biết mình đang làm gì, em còn biết, tiếp theo rất nhanh là em sẽ ăn ngài Còn về phần hậu quả, ngại quá, em chỉ cần vui vẻ trước mắt, hậu quả thế nào, về sau tính." Nói xong Giang Nghiên còn đắc ý mà nhìn anh, ánh mắt hoang dại và đắc ý của cô không rời khỏi vị Hoắc tổng này một giây phút nào, vừa nhìn anh vừa đem đôi tay nhàn rỗi đặt ở dưới thân mình tự an ủi mà rên rỉ.
Lớn mật làm càn, tiếng rên rỉ tự phụ phát ra từ đôi môi đỏ mọng của cô, nếu không phải do phòng tổng thống cách âm quá tốt phỏng chừng ba bên bốn phía trong khách sạn đều có thể nghe được.
Cái này còn chưa tính, tự an ủi một lúc sau, Giang Nghiên liền bóp chặt vật cứng của Hoắc Kỳ Chu, theo đó, ngả ngớn mà xoa nắn phía trên một chút, liền quỳ xuống bò tới vòng eo Hoắc Kỳ Chu, ngồi lên cơ bụng của anh, ngã người về phía sau, tìm kiếm góc độ thoải mái nhất trong tư tế này.
Cuối cùng, Giang Nghiên từ phần hông di chuyển tới hai đầu nhũ hoa của anh, ngón tay cô đang vỗ về chơi đùa mật huyệt trước mắt anh, nửa người trên ngã ngửa về sau, phía lưng cô là "cây gậy" thẳng tắp, mà cứng cỏi, toàn bộ thân thể cô được tay trái chống đỡ trên giường.
Theo động tác của cô, dâm thủy từ mật huyệt trực tiếp dính vào cơ bụng Hoắc Kỳ Chu, không chỉ vậy, dâm thủy còn vì cô điều chỉnh động tác mà vẽ ra dấu vết ẩm ướt óng ánh trên cơ bụng của Hoắc Kỳ Chu, dưới ánh đèn rực rỡ lấp lánh, soi rọi cảnh dâm mĩ đê mê của họ.
Ánh sáng ám muội, ngón tay thanh tú trắng trẻo non mịn của cô, dọc theo lớp "cỏ đen" nồng đậm là hoa hạch tinh xảo mượt mà cùng nửa cánh hoa phấn nộn, ngón tay cô lần tìm tới, bởi vì xuân dược nên hành vi an ủi này làm cô kích thích đến mức bờ mông vặn vẹo, dịch trong suốt mấp máy ở cửa động chảy ra, ngón tay giữa dài nhất của cô lần theo cửa động, chậm rãi đi vào trong.
Cửa động quá mức nhỏ hẹp, ngón tay Giang Nghiên cũng rất nhỏ, trong quá trình đi vào đem cánh hoa thịt xung quanh mà khoáy đảo, lộ ra phần thịt hồng hào và hấp dẫn ở trong.
Ngón tay thon dài dần dần đẩy cánh thịt mềm ra để chui vào trong, rất nhanh đã chạm vào một điểm mẫn cảm, tay Giang Nghiên ấn đến, một trận tê dại như điện giật từ phía dưới lan đến tận óc, khoái cảm mãnh liệt làm cô rên rỉ, tiếng rên trở nên kiều mị rất nhiềụ Ánh mắt của anh trở nên càng sâu hơn.
Vẫn luôn quan sát Hoắc Kỳ Chu, Giang Nghiên híp nửa đôi mắt hiện lên khoái cảm, cô cười, đầu ngón tay càng thêm linh hoạt, thanh âm càng thêm nhu mị..
Ngón tay, từ một ngón, chậm rãi tăng lên hai ngón, rồi ba ngón.
Thời điểm cả ba ngón tay đi vào, cửa huyệt đã bị nông ra đến biến hình, đây cũng là số