⬅ Trước Tiếp ➡

ngày cũng không gặp được hàng xóm đúng không?
Đến hôm nay em mới biết, phòng đối diện mình còn có người ở?" Anh nghe xong cũng bước chậm hơn, cười như không cười hỏi lại một câu "Hôm nay mới gặp tôi?" Giọng nói trầm thấp chính trực, chậm rãi đưa ra câu hỏi, âm thanh đó quẩn quanh tim cô.
"Cô cũng quá lơ đãng rồi." Anh chậm rãi lên tiếng, "Tôi gặp qua cô ba lần, lần đầu tiên là bảy giờ sáng, cô đeo cặp đang chạy, hình như là đi trễ, nên vừa rồi tôi mới hỏi cô có phải học đại học gần đây không; lần thứ hai là lúc cô ra ngoài khoảng sáu giờ chiều, có đội tóc giả màu đỏ, hình như muốn đi gặp ai đó khiến cô nhất định phải ngụy trang thân phận; lần thứ ba cũng là đêm nay.
Tôi nghĩ cô thường xuyên ra ngoài vào ban đêm vì trông cô không hề sợ hãi.
Chậc, điều này không phải là thói quen tốt của con gái, nên tôi mới nhắc nhở cô một câu, không nên ra ngoài một mình vào nửa đêm nửa hôm." Nghe anh nói được một nửa, nụ cười của cô đã cứng đờ, sau khi nghe anh nói xong, cô thật sự hối hận vì đã chủ động đến gần người này.
Lần thứ hai trong miệng anh, chính là lúc cô ra ngoài để đi phát trực tiếp, vì không muốn dùng mặt mộc để đi gặp nên cô thường sẽ cosplay mới lên ống kính.
Sức quan sát của người đàn ông này quá kinh người, điều đáng sợ hơn là tất cả những thứ này bản thân cô cũng không để ý đến.
Cô gái vẫn hoạt bát ở trước mặt giờ đây chợt im bặt, anh không cần nhìn cũng biết cô đang nghĩ gì, vậy nên anh lên tiếng "Đừng ngạc nhiên cũng đừng sợ hãi, tôi không phải kẻ biến thái thích theo dõi, mà là cảnh sát hình sự, nên bị bệnh nghề nghiệp mà thôi." Sau đó Uyển Thu không dám lên tiếng nữa, trong lòng thầm cảnh cáo bản thân mình về sau cần để ý mọi thứ.
Sau khi bước vào nhà, anh mở cửa, liền cảm thấy hơi nóng ập đến nhưng phòng ngủ của con gái rất thơm/ Cô đang định dùng di động soi sáng cho anh, anh đã nhanh chóng lấy đèn pin trong hộp dụng cụ ra.
"Hộp điện ở đây." Cô chỉ về hướng ban công.
Trên ban công có treo áo ngực, quần lót của cô, thậm chí còn có các đồ tình thú gợi cảm của cô.
Vì mới giặt xong trước đó không lâu nên bây giờ vẫn còn nhỏ nước, bị nước nhỏ xuống mặt, anh cũng không để ý, sau đó nước nhỏ nhiều hơn, thậm chí còn dính lên môi anh.
Anh mím môi, đầu lưỡi lại cảm nhận được chút mùi mặn.
Anh ngẩng đầu lên nhìn, Uyển Thu lúc này mới phát hiện ra, cô vội cầm cây sào kéo áo lót qua một bên.
Sau đó cô đứng bên cạnh cầm đèn pin, anh nhanh chóng mở hộp điện ra.
Cô đánh giá đường nét trên người anh, từ gương mặt điển trai đến bên dưới.
Bị lớp quần che chắn nên cô không cách nào đoán được kích thước cụ thể của anh, nhưng cũng vì thế mà trong lòng cô có chút ngứa ngáy.
Cô đã không phân biệt rã khao khát muốn bị phá trinh hay là vì người đàn ông này quá mức đẹp trai nữa rồi, ngoài thân phận cảnh sát hình sự của anh ra, từ gương mặt đến thân hình của anh đều hoàn tòa khớp với mẫu hình lý tưởng của cô.
Sửa điện đối với anh mà nói chỉ đơn giản là xoay và vặn nhưng thời tiết hôm nay quá nóng, chốc chốc áo anh bị mồ hôi làm ướt đẫm, dính sát vào, phần


⬅ Trước Tiếp ➡