Chương 13
bên, lẩm bà lẩm bẩm mà tiếp tục đi lên phía trước, bước chân tuy rối loạn nhưng lại có thứ tự hẳn hoi, nhìn như mơ mơ màng màng nhưng lại có mục tiêu chính xác, cô bước cộp cộp cộp ra cửa nhà ăn.
Chẳng qua vừa đi đến cửa đã bị cô phục vụ kia túm lấy, “Chị…” “Tôi là giáo viên.” “Vâng thưa cô giáo.” Mặt Khê Ngôn đỏ bừng, mỉm cười hỏi “Em học lớp nào?
Tối thế này rồi còn ở đây làm gì?
Đã làm bài tập chưa?
Tứ đại phát minh của Trung Quốc là những gì?
Hãy trình bày đặc điểm của nước Pháp từ đế quốc thứ nhất thành lập đến những năm 20 của thế kỉ XX, nguyên nhân về sự biến đổi quan hệ giữa Anh và Pháp…” Người phục vụ xanh mặt, hít sâu một hơi nói, “Cô ơi, xin, xin cô đừng làm khó tôi nữa, tôi đã liên lạc cho anh Cố rồi, anh ấy sẽ tới đây nhanh thôi.” “Anh Cố?” Khê Ngôn suy nghĩ hồi lâu, hỏi, “Anh ta là học sinh khối nào thế?” “…” Cố Văn Lan nhoáng cái đã tới, thấy cô đang cầm tay một cô bé truy hỏi, “Anh Cố kia là học sinh khối nào?
Đã làm bài tập chưa?
Nếu chưa thì phạt viết bản kiểm điểm 1000 từ ” Cô bé miễn cưỡng nói, “Cô tự hỏi anh ấy đi ạ.” Khê Ngôn hừ nhẹ, bỗng dưng gây rối, “Là tên khốn Cố Văn Lan kia đúng không ” Cô bé gật đầu lịa lịa, nhanh chóng phụ họa, “Là anh ta là anh ta.” Tên khốn kia “…” Gọi tên anh trôi chảy chưa kìa.
Cố Văn Lan bước tới phía sau lưng cô đỡ Khê Ngôn dậy, cảm ơn cô bé phục vụ rồi nhỏ giọng hỏi người trước mặt mình, “Cô có ý kiến gì với tôi hả?” Người phục vụ thấy anh tới bèn thở ra nhẹ nhõm, vội vàng chạy mất.
Khê Ngôn cảm nhận được lòng bàn tay đang cầm tay cô của anh vừa khô ráo vừa ấm áp, cô say khướt xoay một vòng bằng giày cao gót, nhìn thấy anh bèn cười rộ lên, “Là anh à,” cười xong nhìn anh chằm chằm, “Sao anh lại tới đây?” Cố Văn Lan hết cách rồi, anh không thể làm gì khác bèn ôm eo cô, dìu cô xuống thềm đá, “Tôi đưa cô về, nhà cô ở đâu?” Khê Ngôn đi theo anh nhưng vẫn nhìn Cố Văn Lan chằm chằm, hơn nữa cô cũng không quen đi giày cao gót, cứ thể thất thểu bước đi, lúc đi xuống thềm đá trực tiếp trẹo chân, nhỏ tiếng kêu đau, một lúc sau cảm giác say rượu lại hoàn toàn khiến cơn đau này tê liệt.
Cố Văn Lan tạm thời không phát hiện, anh dắt cô tới bãi đỗ xe, nhét cô vào trong rồi thắt đai an toàn, sau đó lượn một vòng sang ghế lái của mình, suốt quá trình đấy cô cứ nhìn anh chằm chằm tới tận khi anh lên xe.
Anh đặt tay lên vô lăng, hỏi lại “Nhà cô ở đâu?” Khê Ngôn mấp máy môi, cố gắng nhớ xem địa chỉ nhà ở đâu, nghĩ tới nhà thì nghĩ tới mẹ, tiện thể nhớ ra hôm nay anh gặp cô dường như là hiểu nhầm, thế nên mở miệng nói, “Thật ra tôi không định gặp lại anh… Đây không phải ý của tôi, tôi đã chúc anh hạnh phúc… Anh có thể thử hỏi Hứa Du xem, cô ấy là bạn của tôi.” Cô đã say khướt rồi nhưng vẫn tỏ ra nghiêm trang.
Cố Văn Lan kiên trì nghe xong ý kiến không mạch lạc cho lắm của cô rồi gật đầu nói, “Tôi biết rồi, vậy nhà cô ở đâu?” “Để tôi gọi điện thoại cho cô ấy chứng minh cho anh xem.” Cô lục lọi điện thoại.
“Không cần.” Cố Văn Lan cắn răng nói,