⬅ Trước Tiếp ➡

Khanh đã nhận được tin nhắn từ một số lạ.
Một đoạn ngắn ngủi Khanh Khanh, em phải nghĩ cho kỹ, anh ta không hề yêu em.
Vẫn như mọi khi, cô xóa tin nhắn, chặn số.
Bởi vì "tình yêú quá xa xỉ, An Khanh chưa bao giờ dám mơ tưởng mình sẽ có được.
Kể cả việc hẹn hò với Ôn Chính, lúc đầu An Khanh cũng không nghĩ đến việc tìm kiếm tình yêu, chỉ cảm thấy gia cảnh tương xứng, anh ta lại theo đuổi cô gần hai năm, yêu đương thấy cũng hợp.
Đúng vậy, là "hợp".
Với Thời Luật cũng vậy, rất hợp.
Hợp đến mức vì đôi bên đều có mục đích riêng nên mới trở thành đồng minh.
Đồng minh không phải là bạn gái, thế nên, cô không nên vượt quá giới hạn.
Vì vậy, sau khi Ôn Chính đi, An Khanh cũng không ở lại để hỏi Mạnh Lão về cô gái trong lòng Thời Luật, và những ngày sau đó, cô cũng không còn phí tâm tư vì chuyện này nữa.
Khoảng thời gian tiếp theo ở bên Thời Luật cũng vậy, An Khanh không bao giờ hỏi thêm nửa câu vượt giới hạn về cô gái ấy.
Họ đã quay trở lại phương thức chung sống của "đồng minh" lúc ban đầu Trước mặt mọi người thì ân ái mặn nồng, sau lưng thì tương kính như tân kính trọng nhau như khách .
Sự cân bằng ấy bị phá vỡ vào chính đêm tiệc đính hôn.
Ngày 28 tháng Chạp, lãnh đạo các nơi đều cử người đến, phía Bắc Kinh cũng có không ít khách quý góp mặt.
Ôn Chính không đến, anh họ của anh ta là Ôn Lương Văn đại diện cho Ôn gia tới dự.
Thời điểm An Khanh còn yêu đương với Ôn Chính, cô từng cùng anh ta đi ăn riêng với Ôn Lương Văn vài lần, nên cũng không tính là xa lạ.
Là người nhà họ Ôn, Ôn Lương Văn quá hiểu rõ lý do tại sao em họ mình bị An Khanh đá.
Anh ta chỉ cảm thấy rất đáng đời.
Sau khi tặng quà mừng, gặp gỡ hai nhà An – Thời và chào hỏi ngắn gọn, anh ta liền đi vào sảnh tiệc.
An Khanh không thường xuyên đi giày quá cao, ở trường cùng lắm cô chỉ đi loại cao từ 3 đến 5 phân.
Hôm nay tiệc đính hôn, để phối với bộ lễ phục trên người, cô đi đôi giày cao gót gót nhọn 10 phân.
Đứng quá lâu, thực sự có chút mệt mỏi.
Có lẽ Thời Luật cũng nhận ra cô mệt, thừa dịp không có khách đến ký tên, anh đưa cô đến khu vực nghỉ ngơi phía sau, dùng tấm poster đón khách chắn lại, để cô ngồi xuống sofa rồi giúp cô cởi giày cao gót.
Nhận ra hành động tiếp theo của anh là muốn bóp chân cho mình, An Khanh định ngăn lại, nhưng qua khe hở giữa tấm poster và sofa, cô thoáng thấy mẹ anh là Cao Việt đang đi tới.
Hóa ra là vì mẹ anh đi tới nên mới ân cần giúp cô bóp chân.
Vị thiếu gia vùng Giang Nam ôn nhu như ngọc, quỳ một gối nâng chân vị hôn thê lên, nhẹ nhàng xoa bóp, rồi dịu dàng hỏi một câu "Em có muốn đi nghỉ một lát không?" Cảnh tượng này, câu hỏi này, bất cứ ai nhìn thấy nghe thấy mà không cảm thán anh là một người đàn ông tốt biết thương vợ?
An Khanh cũng thấy Thời Luật sẽ là một người chồng tốt, điểm này cô chưa từng nghi ngờ.
Chỉ là sự yêu chiều của anh chỉ dành cho duy nhất một người nan cô gái đã bị anh đánh mất kia.
Một cảm giác không thốt nên lời, không thể diễn tả, có ngưỡng mộ, cũng có chút ghen tị nhen nhóm, đặc biệt là khi được Thời Luật massage lòng bàn


⬅ Trước Tiếp ➡