⬅ Trước Tiếp ➡

vấn đề là đến tận bây giờ anh còn chẳng biết cô gái đó đang ở đâụ Bởi vì vào đêm đính hôn đó, khi Thời Luật cắn lấy cổ cô, hết lần này đến lần khác đè chặt lấy cô mà thúc mạnh, câu hỏi anh không ngừng thốt ra là "Tiểu Cẩn, rốt cuộc em đang ở đâu?" ...
Mười mấy phút saụ Nghe xong "phốt đen" về Thời Luật qua lời kể của Ôn Chính, An Khanh càng khẳng định đó là tin giả.
Bởi vì cô gái trong miệng Ôn Chính là một cô gái tiếp khách, Thời Luật là khách làng chơi, vì nảy sinh tình cảm nên muốn cưới cô ta về nhà.
Nhà họ Thời không đồng ý nên đã báo cảnh sát triệt phá tụ điểm ăn chơi nơi cô gái đó làm việc.
Cô gái đó vừa hay bị nhà họ Thời tống vào tù vì tội bán dâm và dàn cảnh tống tiền.
"Tin giả trân đến mức này mà anh cũng tin sao?" An Khanh nghe mà thấy hơi buồn cười.
Ôn Chính "Có cần anh nhờ người tra tiền án tiền sự của cô ta cho em xem không?" "Anh có biết hắt loại nước bẩn nào lên người một cô gái là hiệu quả nhất không?" Nụ cười trên mặt An Khanh vụt tắt, thay vào đó là sự thất vọng dành cho người đàn ông trước mặt “Đó chính là chụp cho cô ấy cái mũ bán dâm.
Bất kể cô ấy có bán hay không, chỉ cần có đàn ông đứng ra nói cô ấy từng ngồi bàn, là một món hàng, thì một đồn mười, mười đồn trăm, giả cũng sẽ thành thật." Cô hỏi ngược lại "Chẳng lẽ anh quên rồi sao?
Năm đó Sơ Nhược Tuyết không phải cũng bị đồn là được đạo diễn bao nuôi trong đoàn phim sao?
Nói cô ta phải ngủ với tất cả các nhà đầu tư mới đổi được vai nữ chính đó thôi?" Nhắc lại Sơ Nhược Tuyết là để gột rửa sự sỉ nhục vô căn cứ cho một cô gái khác.
Lại còn là một cô gái từng có tin đồn mập mờ với vị hôn phu của mình.
Ôn Chính tự thấy không bằng "Quả nhiên vẫn là An Khanh.
Bất kể trong hoàn cảnh nào, em cũng có thể giữ được sự tỉnh táo để tin vào người mà em tin." An Khanh không ở lại nói chuyện tiếp với hắn, cô đứng dậy đi ra ngoài.
Ôn Chính gọi cô lại "Khanh Khanh, có phải em chưa từng rung động với anh không?" Cô cảm thấy là đã từng.
Nếu chưa từng động lòng, năm đó cô đã không chọn anh ta giữa bao nhiêu người theo đuổi.
Cũng chính vì đã từng rung động, cô mới tin rằng mình cũng có thể sớm dừng lại với Thời Luật.
Kết quả, An Khanh lại đoán sai rồi.
Thời Luật đã đỡ thay cô không ít rượu, may mà uống không quá nhiềụ Sau khi về căn hộ, anh lao ngay vào nhà vệ sinh để nôn.
Thấy anh khó chịu như vậy, An Khanh muốn vào giúp anh một tay, nhưng lại bị anh quát dừng lại "Đừng vào đây " Giọng quát mang theo sự giận dữ, bàn tay An Khanh vừa chạm vào tay nắm cửa liền khựng lại giữa không trung.
Từ lúc quen biết Thời Luật đến nay, cô chưa từng nghe anh dùng giọng điệu này với bất kỳ ai.
Cũng chính nhờ thái độ này của Thời Luật, An Khanh mới nhận ra một sự thật Anh không phải là người đàn ông có tính cách hiền lành, mà là anh quá giỏi kìm chế.
Giống như các chú, các bác trong giới của bố cô, bất kể ở nhà họ có nóng nảy nổi trận lôi đình ra sao, thậm chí lúc bực tức còn đập bàn ném đũa, nhưng khi ra trước mặt công chúng, tất cả đều phải mang một


⬅ Trước Tiếp ➡