Chương 39
Bởi vì An Khanh nói không sai, xuất thân và địa vị đã định sẵn nhà họ Ôn căn bản không thể chấp nhận cô ta,hơn nữa, ngay từ đầu Ôn Chính cũng chỉ muốn chơi bời với cô ta mà thôi.
Hắn có thể cho cô ta tiền, cho cô ta quan hệ, nhưng tuyệt đối không thể cho cô ta một tương lai.
"Tại sao Cô nói cho tôi biết tại sao " Sơ Nhược Tuyết sụp đổ khóc lớn "Sinh ra trong gia đình như thế nào là quyền tôi được chọn sao?
Dựa vào cái gì mà các người luôn cao cao tại thượng Các người sinh ra đã có tất cả " "Những gì cô thấy chỉ là bề nổi thôi." An Khanh cười khổ "Chúng tôi cũng có những thứ không thể có được." Sự điềm tĩnh của cô đối lập hoàn toàn với một Sơ Nhược Tuyết đang rồ dại.
Chỉ riêng điểm này thôi, Sơ Nhược Tuyết đã hoàn toàn nhận ra khoảng cách giữa mình và người phụ nữ trước mặt Cô ta thua không phải vì xuất thân, mà là vì cô ta quá nóng vội.
Giống như mẹ Ôn Chính đã nói Nhà họ Ôn coi trọng An Khanh không chỉ vì thân phận của cô, mà vì cô biết chừng mực, luôn phân biệt nặng nhẹ.
Không vội vàng, luôn điềm tĩnh, âm thầm nắm giữ mọi thứ trong tầm tay, một cô gái như vậy dù không gả vào nhà quan chức thì gia đình chồng tương lai cũng chẳng thể tầm thường.
Sơ Nhược Tuyết tâm phục khẩu phục, vung tay tự tát mình một cái.
Coi như là trả lại cái tát đã đánh An Khanh cho chính mình.
Chứng kiến toàn bộ quá trình, Thời Luật cuối cùng cũng thấy được sự lợi hại của An Khanh.
Cô thực sự đúng như những gì đã nói khi say rượu hôm đó Con sói như tôi, chỉ biết mượn đao giết người, tuyệt đối không để bẩn tay mình.
Đợi Sơ Nhược Tuyết rời đi, Thời Luật mới bước tới.
Thực ra An Khanh đã thấy anh từ sớm, biết anh đứng quan sát toàn bộ, nếu tình hình vượt tầm kiểm soát, anh sẽ không đứng nhìn.
"Thực ra các anh đều giống nhau cả thôi." An Khanh mỉa mai nói xong nửa câu này rồi lướt qua anh, đi thẳng vào tòa nhà chung cư.
Thời Luật vẫn xách vali đứng tại chỗ.
Sau khi nghe xong câu nói dang dở đó, anh đứng yên vài phút, cuối cùng cũng hiểu ra ý nghĩa Anh cũng giống như Ôn Chính, đều nhân danh tình yêu để làm những chuyện không thể đem ra ánh sáng.
Bởi vì trong kế hoạch cuộc đời của anh, cô gái bị anh đánh mất ấy chưa bao giờ nằm ở vị trí ưu tiên hàng đầụ Xếp ở vị trí thứ nhất mãi mãi là nhà họ Thời.
Là con trai trưởng trong nhà, tư tưởng được tiêm nhiễm từ nhỏ khiến anh không bao giờ có thể ngó lơ trách nhiệm gánh vác trên vai.
Bất kể bốn năm trước có xảy ra chuyện đó hay không, cô gái kia có bị mẹ anh ép phải rời khỏi Giang Thành hay không, thì anh vẫn phải theo lộ trình đã định sẵn là cưới một người phụ nữ môn đăng hộ đối vào nhà họ Thời.
Giống như câu An Khanh vừa nói với Sơ Nhược Tuyết Không có cô, Ôn Chính cũng sẽ không chọn cô ta.
Và ở phía Thời Luật anh Không có An Khanh, anh cũng sẽ không chọn cô gái mà anh yêụ Cho nên, họ đều giống nhau đều đạo đức giả như nhaụ Trong phòng khách yên tĩnh, An Khanh ngồi xếp bằng trên sofa, dùng khăn mặt bọc lấy một thanh kem ống để chườm lên gò má sưng tím.
Tiếng gõ cửa vang lên, cô ngỡ là Thời Luật quay lại.
Nhưng kết quả, đó là nhân