⬅ Trước Tiếp ➡

của cô.
Từ nhỏ đến lớn cô đã quá quen với cái giới này, An Khanh hiểu rõ sự chủ động của Thời Luật bắt nguồn từ việc anh cúi đầu trước quyền thế, chứ không phải vì anh có tình cảm gì đặc biệt cá nhân gì với cô.
...
Ba ngày saụ An Khanh nhận được tin nhắn hẹn gặp của Thời Luật trà chiều tại khách sạn Liễu Oanh Lí bên Tây Hồ.
Khác với sự lạnh nhạt lần gặp đầu tiên, lần này Thời Luật ân cần hơn nhiềụ Anh hỏi "Cô uống trà hay cà phê?" "Bạch trà." An Khanh quay đầu nhìn ra cửa sổ, ánh nắng rực rỡ, mặt hồ lấp lánh ánh sáng, tâm trạng cô cũng theo đó mà tốt lên lạ thường.
Dù trong lòng cô hiểu rõ, người Thời Luật hẹn không phải là "cô", mà là "nhà họ An" đứng sau lưng cô.
Thời Luật cũng đã nhìn thấu tâm tư của cô, anh không vòng vo "Buổi trà chiều này là do mẹ tôi đặt, tin nhắn cũng là do bà dùng điện thoại của tôi gửi cho cô đấy." Lời này, đổi thành bất cứ đối tượng xem mắt nào khác nghe được cũng sẽ nổi giận, nhưng An Khanh lại không hề có phản ứng.
Cô mỉm cười đáp lại một câu "Mẹ anh thật có mắt nhìn, chọn chỗ rất đẹp, trà cũng ngon." Phản ứng hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của Thời Luật.
Anh quan sát cô một lúc, thấy cô thong thả ăn bánh ngọt, nhai chậm rãi rồi nhấp một ngụm trà nan không phải giả vờ rộng lượng, mà là thật sự không để tâm.
Có lẽ vì bị gia đình thúc giục quá mệt mỏi, Thời Luật muốn nghỉ ngơi một thời gian, anh hỏi "Cô có người trong mộng chưa?" An Khanh thành thật lắc đầu, uống ngụm trà rồi mới cười nói "Người nhắm đến tôi thì khá nhiều, nhưng toàn là nhắm vào việc 'ăn tuyệt hộ' Ăn tuyệt hộ chiếm đoạt tài sản nhà không có con trai Rõ ràng là một câu nói khá bi thương, nhưng thốt ra từ miệng cô lại mang đến một cảm giác thanh thản, phóng khoáng.
Cô nhìn thấu mọi chuyện, bao gồm cả mục đích của buổi trà chiều này, lời nói ấy như một sự mỉa mai ngầm dành cho anh Chẳng phải người nhà anh cũng muốn "ăn tuyệt hộ" nên mới dùng điện thoại của anh nhắn tin cho tôi sao?
Thời Luật bỗng thấy cô gái này rất thú vị, khác hẳn với những tiểu thư nhà quan khác, thế là anh quyết định nói thẳng "Chúng ta hợp tác đi, An Khanh." "..." Hợp tác cái gì?
An Khanh nghe mà ngơ ngác.
Cô sở hữu một gương mặt dịu dàng khiến người ta rất muốn che chở, đối diện với gương mặt ấy, cùng với sự thông tuệ và cởi mở của cô, dù là người lạnh lùng đến đâu cũng khó lòng nói ra những lời tuyệt tình.
"Tôi giúp cô đuổi khéo những gã đàn ông muốn 'ăn tuyệt hộ' kia, còn cô giúp tôi đối phó với người nhà tôi." Thời Luật thú nhận với cô "Trong danh sách con dâu mà bố mẹ tôi chọn cho tôi, cô xếp thứ nhất." An Khanh vẫn nở nụ cười dịu dàng như cũ "Anh ở chỗ bố tôi cũng xếp thứ nhất." Thời Luật nghe xong cũng bật cười theo.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, vào khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, dường như họ đã đạt được một sự đồng thuận ngầm nào đó.
Một khi đã đạt được sự đồng thuận, quy trình "mập mờ" sau khi xem mắt cũng chính thức được đưa vào lịch trình.
Thời Luật thường xuyên ghé qua đại viện để đưa đón An Khanh.
Chiếc xe Volkswagen Phaeton khiêm tốn của anh thường đỗ dưới gốc cây ngô đồng nơi đầu ngõ.
Chẳng mấy chốc, các gia đình lãnh


⬅ Trước Tiếp ➡